Cuộc sống là chuỗi thay đổi nối tiếp…nối tiếp nhau…
Có những ước mơ, những mộng ước thanh bình từng ngày từng ngày bị thay đổi. Ngày hôm nay đã thanh bình khác hôm qua mất rồi.
Hồi nhỏ, thanh bình là ngày ngày ở bên bố mẹ, cả nhà lúc nào cũng cùng nhau ăn cơm kể chuyện, vui đùa. Đôi khi bị bố mẹ mắng vì mải chơi quên cả giờ ăn không khi nào về đúng giờ, đôi khi bị bố cáu vì hôm nào cũng ngủ nướng.
Lớn hơn một chút, thanh bình là ngày ngày cắp sách đến trường, nô đùa cùng chúng bạn những ngày mưa, nô đùa quanh nhưng gốc bạch đàn, cùng nhau lấy gỗ làm thuyền…
Thời cấp 3, thanh bình là chiều chiều đi quanh phố hoa sữa của bắc giang, cùng đứa bạn nhấm nháp cốc chè thái cùng những chiếc bánh mỳ nhỏ xíu
Hết cấp 3, thanh bình chỉ là ngày ngày có thể cùng một người bạn thân đi đạp xe lòng vòng quanh phố phường, quanh Hồ Gươm của Hà Nội. Thanh bình là ngày ngày góp tiền mua cơm túi rồi về chia nhau. Yêu sao cái cảnh đầm ấm tấp nập ấy. Đến giờ dọn cơm, đứa thì mở nhạc, đứa thì lấy bát đũa, đứa thì bày biện thức ăn cứ tíu ta tíu tít…nhìn ai mà không muốn được 1 lần trong không khí ấy.
Năm thứ 3, thanh bình là ngày ngày cùng anh đi học, rồi đi tranh chỗ trên thư viện, thanh bình là cảnh anh luôn chờ em ở bến xe buýt để về ăn trưa cùng rồi ai đứa lại cuống lên vào lớp…
Mới ra trường, đi làm, thanh bình là ngày ngày có người luôn chăm lo cho mình, luôn đi làm cùng mình, luôn âm thầm lặng lẽ quan tâm đến mình…Thanh bình là cảnh được cảm thấy mình thật hồn nhiên, vui tươi khi chơi bên bạn, thấy hai đứa như hai đứa trẻ lẩn quẩn, loanh quanh chơi với nhau mãi mà không thấy chán. Nhớ nhớ lắm những ngày tháng đấy. Dù có ước được trở lại một lần thôi mà sao khó thế!
Giờ đây có thanh bình không nhỉ khi mở mắt ra là đi làm, nhắm mắt vào là chuẩn bị đi làm…Chẳng nhẽ những chuỗi ngày bình lặng thế cứ mãi mãi như thế sao. Em đang sướng hay đang khổ nhỉ? Em cũng chẳng biết nữa. Chỉ biết em chọn như thế và thấy nó không thanh bình!
