Tích – tắc

Hix em đang bị nấc đấy. Anh không ở đây chơi trò bật bóng đến với em để cho em hết nấc nhỉ!

HÔm nay anh cáu em. anh mắng và cáu em vì em hỏi tại sao lại phải mặc áo khoác.Thế mà anh cũng cáu với em. Hôm nay anh hơi bị ốm, lại sợ H1N1 nữa nên lo lắm, mãi rồi anh cũng hết. Nhưng mà hôm nay em cũng hơi mệt và buồn nên chả tươi tỉnh với anh được.

Ah hôm nay thích nhất là vụ ưoợc đi cho cá ăn ở Hồ Têền anh nhỉ.

Anh chóng khỏe anh nhé!

Thư gửi anh nhân ngày em được nghỉ làm! :)

Gửi anh yêu Quý,

Anh yêu, giờ này mà có anh ở đây thì thích nhỉ? Chưa bao giờ em được tận hưởng một khoảng không gian như thế này. Và cũng chưa bao giờ công nghệ xịn thế. Một mình ngồi trên tầng thượng của một trung tâm thương mại xịn nhất Hà thành dung wireless (cái mà sang nay vất vả lắm anh em mình mới mua xong) internet miễn phí và có thể tĩnh tâm ngồi viết lại những cảm xúc của mình.

Anh yêu đang phải đi làm nhỉ? Hôm nay em được nghỉ mà anh yêu không được nghỉ gì  cả, hơi buồn  1 tẹo nhưng cũng không sao, cuộc sống mà. Thế nên giờ này em  mới ngồi đây viết cho anh được chứ.

Thế là anh và em đã ở đi cùng nhau được gần năm tháng rồi đấy. Nhanh ghê, mới ngày nào…

Càng ngày em lại càng nhận ra ở anh những điều đặc biệt, càng ngày em lại càng thấy anh đáng yêu hơn. Anh không hay giận dỗi vô cớ, cái gì đối với anh cũng rõ rang và minh bạch. Em rất thích điều ấy, em thích sự tự tin và hòa đồng ở anh. Em thích cách anh tặng quà (đôi khi là nó đi cùng với món quà anh tặng J), nó làm em hoặc những người được anh tặng quà sẽ nhớ rất lâu vì trong hành động tặng quà nó luôn đi liền với cả tấm lòng chân thành mà anh dành cho người được tặng quà (từ quà tặng cho cu Tý này, quà đi chơi về này, những món quà nhỏ anh dành tặng em như chiếc vòng đeo tay, đôi khuyên tai cùng màu với váy, cái túi này thì phải đi cùng cái váy này..) Mỗi lần được quan sát anh tỉ mỉ như thế em thấy rất khâm phục anh đấy.

Em thích sự chăm chút cẩn thận trong từng việc làm nhỏ của anh, sau này khi nào có em bé em thích em bé mình sẽ học được đức tính đấy của anh. Hix đó là đức tính mà em thấy mình khá là chưa hoàn hảo, nhưng anh lại cực hoàn hảo. J Dù với mỗi việc nhỏ nhưng khi làm anh luôn làm với từng chi tiết nhỏ nhất…Nhưng mà chỉ có em thấy đáng yêu thôi đấy nhé. Người khác sẽ chê là anh làm lâu đấy. Nhưng em biết anh mà, em chẳng chê anh đâu. J Dần dân em cũng thích nhìn anh khi anh làm mọi việc tỉ mỉ như thế… Hiếm người được như thế lắm đấy. Và em cũng ước giá như mình được dạy như thế từ bé. L

Anh còn là người của rất nhiều cái đầu tiên với em nữa chứ nhỉ. “Chiều nay em có rảnh không, đi đổ xăng với anh nhé” Hi đấy là tin nhắn lãng mạn nhất mà em nhận được cho đến thời điểm đó đấy nhé. J Chưa bao giờ em nhận được 1 lời rủ đi chơi đầy hóm hỉnh và lịch sự như thế cả.

Lần đầu tiên em được mặc áo mưa và ngồi đằng trước khi đi xe máy mặc dù em ko phải là người lái.

Lần đầu tiên em đi 1 vòng xích lô quanh hồ, 30K anh nhỉ.

Lần đầu tiên… nhiều thứ lắm…không kể nữa.

Em nhớ có lần khi em nói câu “Thế thì thôi”, anh đã không giận em, không bỏ rơi em..mà còn hỏi cặn kẽ tỉ mỉ và nhắc em lần sau không được nói như thế nữa. Em bỗng thấy anh lớn hơn em rất nhiều, lớn hơn cả những người từng đã ở bên em rất nhiều. Lúc đấy em thấy mình thật buồn cười, thật trẻ con còn anh thì trững trạc như một người lớn. Thế nào nhỉ, vừa người lớn vừa trẻ con, trong đó vừa có nét trẻ con và vừa có nét người lớn.

Anh luôn có tính xây dựng trước mọi sự việc, những khi mà em thấy bị quan, anh luôn tạo được cho em 1 điểm tựa, 1 niềm tin, biết khuyên bảo em dể em thấy được điều lo nghĩ của em thật là vô lý. Thật là may mắn khi em có anh ở bên nhỉ.

Em yêu cả những lúc anh giận dỗi em nữa, cả khi anh nói “từ khi nói mình thế mình chẳng dám hỏi điện thoại nữa”. J

Tuy đôi khi có những lần em cũng hơi mệt và hơi tức anh nhưng nhìn chung tất cả lại anh của em vẫn thật là tuyệt, tuyệt chứ không phải tỏ ra là tuyệt anh nhỉ. J Em yêu anh nhất nhà anh nhỉ!

Kinh nghiệm sống cho em..

Vợ tôi không phải là một người đàn bà có nhan sắc khuynh nước đổ thành. Bởi tôi vốn tài mạo tầm thường và cũng không có nhiều may mắn bất ngờ để lọt vào mắt xanh những cô có nhan sắc chim sa cá lặn. Vả lại tôi cũng thường nghe bố tôi tuyên truyền nhồi nhét vào đầu từ nhỏ rằng đẹp đến mấy rồi cũng trở thành méo mó xấu xí, và vợ đẹp là vợ người ta. Vợ tôi cũng không có tài ba xuất chúng, bởi tôi vốn nể sợ và có thành kiến với những người đàn bà tài giỏi, vì họ thường kiêu ngạo và hay thành độc tài cai trị chồng.

Vợ tôi chỉ là một người đàn bà trung bình trên tất cả mọi mặt. Với một vóc dáng tầm thường bên ngoài, không vêu vao, xấu xí, khó nhìn. Bên trong nàng mang một tấm lòng hiền hậu, bao dung, biết cư xử khôn ngoan, khéo léo, để đem lại cho gia đình hạnh phúc êm ấm lâu bền mà tôi vô cùng biết ơn mỗi khi nghĩ đến. Trong nhiều năm chung sống, chưa bao giờ nàng nặng lời với tôi, chưa bao giờ có cử chỉ hay ngôn ngữ thiếu lịch sự, cũng chưa lần nào khóc lóc giận hờn đòi hỏi điều này điều kia, hoặc đặt điều kiện làm khó, hay so đo chuyện nhà với gia đình người khác. Ngoài tình cảm thắm thiết chia sẻ của vợ chồng, nàng âu yếm như một người tình, khoan dung rộng lượng như một người mẹ và hiểu biết như một người tri kỷ.

(Đoạn này đã được lược bớt nhằm tập chung hơn vào ý chính của câu chuyện)
Mẹ tôi làm như lấy vợ cho bà, cứ khóc lóc thúc giục mãi. Tôi tâm sự với một người bạn cũ. Anh cười và nói: “Hay là cậu thử tìm hiểu Mai, em gái tôi xem sao. Nó cũng sẵn có cảm tình với cậu đó. Mai hiền lành lắm”. Ðược bạn khuyến khích, tôi bắt đầu tìm hiểu Mai. Nàng không đẹp, không xấu, chăm chỉ, hiền lành. Trước đây, đến nhà bạn chơi, tôi chỉ thấy Mai thấp thoáng đâu đó sau bàn học, hoặc lẳng lặng rút lui sau khi cúi đầu chào lễ phép. Dẫn Mai đi chơi, tôi không tìm hiểu được chi nhiều về Mai, vì nàng quá thụ động, khi nào cũng nhẹ nhàng chiều chuộng, ít đưa ý kiến riêng. Khi hỏi ý, nàng thường bảo: “Dạ, anh cho em đi đâu cũng được cả, anh vui thì em cũng vui.”

Tôi đem nhận xét về cái hiền lành của Mai nói với một người bạn. Anh cười hô hố và nói: “Trời ơi, khi mới quen thì em nào mà không hiền lành như thánh mẫu, dịu dàng như tiên cô. Khi cưới về thì cái đuôi dài thòng lòng mới lòi ra và dữ như cọp. Em nào cũng vậy cả”. Tôi hỏi thẳng anh của Mai, anh trả lời: “Con nhỏ hiền lành, biết nhường nhịn và rất dịu dàng. Cậu có phước lắm mới gặp nó. Không phải vì nó là em gái mà tôi khen đâu.”

Mẹ tôi đến thăm gia đình Mai nhiều lần, khen mẹ của Mai phúc hậu, hiền lành, cư xử lịch sự, phải phép với chồng. Bà nghĩ rằng nhất định Mai cũng học được nề nếp gia đình của mẹ, không nhiều thì ít. Bà thúc tôi làm đám cưới ngay. Tôi xin hoãn một thời gian để tìm hiểu thêm, mẹ không chịu và bảo: “Lấy vợ thì lấy liền tay, chớ để lâu ngày lắm kẻ dèm pha”. Tôi nói rằng nếu nghe được lời dèm pha đúng thì cũng là điều tốt, mình khỏi phải xét đoán lầm người. Mẹ tôi lại giảng cho tôi rằng chín mươi phần trăm cách cư xử của con cái là do ảnh hưởng sinh hoạt tốt xấu của cha mẹ. Cha mẹ gieo vào đầu con cái thứ tư tưởng nào thì nó sẽ hành động theo lối đó.

Thương mẹ, tôi tạm quên kinh nghiệm ghê gớm trong đời sống gia đình của bạn bè và đồng sự, liều thân lấy vợ cho mẹ vui lòng. Có một ông bạn bảo rằng lại thêm một thằng đàn ông ngu muội đi vào vết xe đổ nghìn năm của nhân loại.

Tôi cưới Mai. Nàng như cái bóng dịu hiền bên tôi. Tôi thấy mình tan loãng vào tình yêu êm đềm, và chợt nhận ra đời sống gia đình êm ái, thoải mái và hạnh phúc hơn nhiều lần đời sống độc thân. Không thấy gò bó, tù túng trong dây ràng buộc của gia đình như nhiều người thường bảo. Mai lo lắng cho tôi những thứ cần thiết lặt vặt trong cuộc sống bình thường, bổ khuyết cho tôi những thiếu sót, dịu dàng an ủi tôi những khi lo buồn. Tôi thỉnh thoảng đùa với vợ: “Anh ngu quá, biết lấy vợ mà sung sướng, hạnh phúc như thế này thì đâu để độc thân đến gần ba mươi tuổi. Uổng thật.”

Những khi chúng tôi có ý kiến trái ngược, Mai dịu dàng phân tích thiệt hơn cho tôi nghe, rồi để cho tôi quyết định. Sau khi quyết định xong, dù có trái ý nàng, Mai cũng vui vẻ cố gắng giúp tôi hoàn thành công việc. Không như các bà khác, những lúc chồng làm trái ý thì các bà mong cho ông chồng thất bại để chứng tỏ ý kiến của các bà là đúng, là hay. Mai thường nói: “Thuận vợ thuận chồng tát bể đông cũng cạn. Nếu ai cũng khăng khăng giữ ý của mình thì chẳng làm nên được việc gì cả.”

Cũng có khi quyết định của tôi sai lầm, đưa đến kết quả không tốt. Những lúc này, Mai thường hết lời dịu dàng an ủi tôi, và cho rằng tôi không có lỗi gì cả, vì ai cũng có thể sai lầm, và Mai cho rằng nàng cũng có phần lỗi, vì chưa tận tình giúp tôi đầy đủ ý kiến để ra quyết định. Từ đó, tôi cảm thấy mình phải lắng nghe ý kiến của vợ nhiều hơn. Tôi nghĩ, nếu những lúc này mà Mai dằn vặt, nằng nặc buộc tội tôi, thì chưa chắc tôi đã thấy mình lầm lỗi. Mai không như một số đàn bà khác, đúng hay sai cũng đổ lỗi cho chồng, và những khi chồng thất bại trong đời, là cái dịp cho các bà chê bai, mỉa mai, nói những lời tàn nhẫn.

Ngoài xã hội, có những lúc tôi vô tình hoặc thiếu may mắn gây nên những sai lầm với người khác. Mai tự đứng ra gánh vác hết trách nhiệm thay tôi. Tự ái đàn ông đâu cho phép tôi để vợ gánh vác trách nhiệm thay mình. Tôi thấy thương và quý vợ nhiều hơn. Mai bảo: “Chuyện nhỏ, để em gánh vác giúp, anh để tâm trí làm những việc khác ích lợi hơn”. Tôi thầm nghĩ, tôi thì làm chi có việc lớn mà gánh vác. Những năm mới lấy nhau, tài chánh gia đình khó khăn, đắp trước bù sau hàng tháng, áo quần đơn sơ, ăn uống dè xẻn. Thế mà Mai bao giờ cũng vui vẻ, chưa bao giờ nghe Mai than thở hoặc so sánh với các bạn bè khác. Nàng thường nói: “Chúng ta nghèo về vật chất nhưng giàu về hạnh phúc, tinh thần thanh sạch, thế là đủ. Ðời sống biết đủ là đủ.”

Chính vì Mai không than thở nên tôi thấy mình có trách nhiệm nhiều hơn về tài chánh gia đình. Buổi chiều về, tôi đi dạy thêm cho các lớp đêm. Ngày nghỉ, tôi mở lớp dạy kèm luyện thi cho từng nhóm nhỏ. Tài chánh gia đình nhờ đó mà dồi dào hơn. Có thêm tiền, nhưng Mai không vui, mà chỉ lo cho tôi thiếu sức khỏe sinh bệnh tật. Năm đó, tôi không chịu theo bè cánh với nhóm tham nhũng, chúng đày tôi về một tỉnh nhỏ xa xôi. Tôi buồn phiền lắm. Không đi thì không được, đi thì bỏ hết công chuyện làm ăn riêng tư. Mai khuyên tôi nhẫn nhịn, và gắng tìm vui trong hoàn cảnh mới. Khi chúng tôi về tỉnh nhỏ, Mai thường an ủi và nâng đở tinh thần tôi, đặt mua các thứ sách báo tôi thích, để giải trí và quên đi phần nào nổi buồn nơi tỉnh nhỏ. Mai xin được việc ở một nhà dạy trẻ để phụ thêm kinh tế gia đình…

Khi chạy vội về Sài Gòn vào năm 1975, chúng tôi mất tất cả, trở thành trắng tay. Tôi lo lắng và muộn phiền lắm, nhưng nhờ thái độ trầm tĩnh và chịu đựng của Mai mà tôi bớt bối rối. Ba tháng sau khi tôi đi học tập cải tạo, Mai thấy chồng chưa được về, đã xoay xở rất mau. Nàng mua áo quần cũ, cắt ra may thành áo quần trẻ em đem bỏ mối tại các chợ trời hè phố, đêm nào cũng may đến mười hai giờ khuya. Nàng một mình nuôi chồng, nuôi con thơ dại, ngược xuôi trong cuộc đổi đời.

Những năm tháng đi học tập cải tạo, có nhiều thì giờ suy nghĩ, tôi mới sâu sắc nhận ra mình mang ơn vợ quá nhiều. Tình cảm nàng dành cho tôi tràn đầy dịu dàng, bao dung, âu yếm và hy sinh. Tôi biết mình là kẻ có phước được vợ hiền… Những khi tôi đau khổ, Mai thường khuyên tôi: “Mình hãy xem cuộc đời này như một trò chơi không vui, đừng quá quan tâm đến những gì xảy ra cho mình, cho thiên hạ chung quanh. Những đau khổ mà mình đang chịu đựng cũng là một thứ thử thách, làm cho mình lớn thêm lên, trưởng thành hơn, và cứ vui với những gì nhỏ nhoi nhất có thể có trong thời gian này.”

Chúng tôi vượt biên ra nước ngoài. Trên biển đói khát Mai nhường phần ăn uống cho con, cho chồng, với lý do là tôi cần sống hơn nàng, tôi có thể làm được nhiều việc ích lợi hơn. Nhưng theo ý tôi, thì chính Mai mới xứng đáng để sống sót vì đời sống nàng có nhiều ý nghĩa, tốt đẹp hơn.

Những ngày khó khăn nắng cháy cực khổ tại trại tỵ nạn, nàng dành lấy hết tất cả việc vặt vãnh như lãnh thức ăn, xách nước, nấu nướng, chăm sóc con cái, để cho tôi có thì giờ tham gia tiếp tay phụ giúp các công tác chung trong trại. Mai dặn tôi tránh xa những nơi có tranh giành, có chút quyền lợi, chỉ kê vai gánh vác những việc có ích chung mà không ai làm. Với sự động viên, khuyến khích của vợ, tôi đã làm được nhiều việc có ích cho cộng đồng. Trong lúc đó một vài anh bạn tôi tham gia việc cộng đồng mà như làm việc quốc cấm, bị vợ cằn nhằn, ngăn cản, mỉa mai rằng việc nhà thì nhác, việc chú bác thì siêng.

Nhiều người than vãn về những thiếu thốn, khó khăn, cực khổ trong trại tỵ nạn, Mai thì khi nào cũng vui vẻ, lạc quan. Những thiếu thốn khó khăn trong trại tỵ nạn là đương nhiên. Những khi con tôi chê cơm, Mai nhắc nhở cho chúng những ngày khoai sắn qua bữa, những ngày đói khát trên biển khơi, thì chúng vội vàng ăn ngon lành những chén cơm trong trại tỵ nạn.

Chúng tôi đến Mỹ vào mùa đông, tuyết phủ ngút ngàn, trắng xóa cả đất trời. Chưa biết có thể làm gì để nuôi sống gia đình trong miền đất mới, nhưng nhờ trợ cấp xã hội trong thời gian đầu, đắp đổi tạm sống qua ngày. Dù không dư giả, tiền trợ cấp xã hội được Mai chia ra làm ba phần: hai phần ba nuôi sống gia đình với chi tiêu dè xẻn, tằn tiện, một phần ba gởi về giúp bà con, bạn bè ở quê nhà. Hai vợ chồng dắt nhau đi tìm việc, và không nản lòng. Tôi tìm được một chân rửa chén bát tại khách sạn Holiday Inn. Mai tìm được một chân làm bánh ngọt Donut. Chúng tôi tự túc được rồi, và từ đó mà tiến lên, tôi tìm được công việc khác trong hãng tiện có đồng lương khá hơn.

Chưa bao giờ tôi nghe Mai phàn nàn, tị nạnh với tôi về công việc trong nhà. Chưa bao giờ nàng lên giọng sai bảo tôi hút bụi, quét nhà, rửa chén bát. Nếu rảnh thì tôi làm, nếu tôi bận xem những trận thể thao hấp dẫn thì thôi. Nhiều lúc Mai không cho tôi rửa chén bát, giành lấy mà làm, vì những lúc đó nàng rảnh rang. Chúng tôi cùng làm việc nhà trong tinh thần chia sẻ, không phải trong trách nhiệm phân chia việc nào chồng làm, việc nào vợ làm. Mai chưa bao giờ tranh hơn thua với chồng. Nàng quan niệm rằng vợ chồng không cần tranh hơn thua nhau, hơn chồng cũng không được gì mà chỉ tổ tình yêu bị tổn thương…

Chưa bao giờ Mai lớn tiếng hay khăng khăng quyết đoán việc gì. Khi nào cũng dịu dàng thảo luận và sẵn sàng chờ lúc thuận tiện để thuyết phục thêm. Tôi đã nghe thấy vợ nhiều người bạn sẵn sàng xẵng giọng với chồng, mở miệng ra là nói nặng lời, nói điều chua chát, khó nghe, và tôi biết mình may mắn có vợ hiền… Những lúc tôi gặp khó khăn ngoài xã hội, mang bực bội và cái không vui về nhà, Mai thường khuyên tôi: “Mục tiêu cuối cùng của đời người là đi tìm hạnh phúc. Ði làm kiếm tiền cũng chỉ để mua hạnh phúc. Hạnh phúc đích thực của cuộc sống là gia đình vui vẻ, ấm êm và dễ chịu. Không tội chi đem cái khó khăn bực bội của bên ngoài về nhà cho mất vui, mà phí phạm ngày tháng yên ấm của gia đình. Dù giàu sang danh vọng đến mấy mà gia đình thiếu hạnh phúc thì đời không còn ý nghĩa gì”. Tôi nghe và tìm được lại được nguồn vui và yên tĩnh trong tâm hồn…

Nhiều khi nằm bên nhau, tôi hỏi Mai: “Sao hơn mười mấy năm sống bên nhau, chưa bao giờ em làm cho anh buồn lòng, chưa bao giờ em làm cho anh phải nổi giận. Em có khi nào buồn giận anh không?” Nàng nói: “Em đã học được là người cho thì được nhiều hạnh phúc hơn người nhận. Không cầu thì sẽ được, không đòi thì sẽ có. Biết vui với cái tương đối mà mình đang có thì trở thành kẻ sung sướng nhất trong đời. Cho đi tình thương chân thành thì được nhận lại bằng tình thương. Nhiều người đàn bà đòi hỏi ở chồng quá đáng, ngoài khả năng của chồng, bao nhiêu cũng không thỏa mãn cả. Họ không nhìn thấy sự hy sinh của người khác mà chỉ cố bới móc lỗi lầm cỏn con của chồng để mà trách móc, giận hờn. Làm thế không có lợi gì cả mà chỉ là cách phá hoại hạnh phúc gia đình hữu hiệu nhất…”

Tôi thành thực mà nói rằng đã học được rất nhiều điều tốt từ vợ tôi. Nàng càng dịu dàng, càng thu mình nhỏ lại, thì tôi càng thương yêu, trang trải, bù đắp cho vợ nhiều hơn. Mỗi khi đi làm về thấy nét mặt tươi vui, hân hoan của vợ thì bao nhiêu mệt nhọc, bực bội trong ngày đều tiêu tan. Khi tôi phạm phải lỗi lầm, hành động sai quấy, vợ tôi thường an ủi: “Mình là con người chứ đâu phải là thần thánh chi mà không có sai lầm. Mình đừng buồn, cái thiệt hại này cũng là bài học tốt về sau”. Những an ủi, khuyến khích tinh thần của vợ làm cho đời sống tôi nhẹ nhàng, êm ái, thư dãn, không bị dồn ép, không bị áp lực cuộc sống, không có căng thẳng gia đình như nhiều bạn bè khác.

Trên bước đường tha hương, một lần vợ chồng Tuân – Lam ghé thăm chúng tôi. Tuân là bạn cũ, Lam là người xưa. Vợ tôi biết rõ mối tình cũ giữa tôi và Lam, nhưng nàng tin chồng, và rất lịch sự, vồn vã đón tiếp họ hết lòng. Có lẽ Mai cũng biết chuyện xưa của chúng tôi đã nguội lạnh từ lâu, chẳng ai còn tiếc nuối chi. Tuân vẫn hiền lành phúc hậu như xưa, nét mặt chịu đựng… Ðêm khuya tôi vẳng nghe tiếng Lam đay nghiến, dằn vặt chồng ở phòng bên cạnh, nói những lời thiếu lễ độ với chồng… Về sau, mỗi lần nghĩ đến Lam lòng tôi phơi phới vì may mắn cuộc đời tôi không phải gắn bó với một người đàn bà như Lam. Tôi biết ơn mẹ nhiều hơn. Kinh nghiệm sống của mẹ đã giúp cho cuộc đời tôi hạnh phúc hơn. Và tôi biết thương yêu, nể trọng vợ hơn nhiều.

Một chị bạn gia đình không được hạnh phúc, hỏi vợ tôi bí quyết để được chồng thương yêu, nể nang. Mai cười, nói: “Không có bí quyết nào cả. Chỉ có câu chuyện sau đây, em thuộc nằm lòng từ thời còn đi học. Chuyện ở trong sách tập đọc của Pháp:

Có một anh nông dân đem bò ra chợ tỉnh bán. Suốt ngày không bán được phải dẫn bò về. Ðường xa mệt nhọc, con bò trở chứng không chịu đi. Có người gạ đổi con bò lấy con ngựa hồng tung tăng. Anh tưởng được ngựa sẽ thong thả dong cương ra về, nhưng con ngựa lạ chủ không chịu cho anh cưỡi và cũng trì kéo dằng dai. Một người khác dẫn con heo nái ngoan ngoãn đi qua, gạ đổi heo lấy ngựa, anh đổi liền. Ðường xa mệt nhọc, con heo cũng nằm ì không chịu đi, bí quá, anh đổi heo lấy một con dê nái. Con dê càng cứng đầu khủng khiếp, anh vật lộn với dê phờ phạc. Ðêm đã tối mịt mù, một hành khách đề nghị đổi dê lấy một con gà trống lớn. Vừa đói, vừa khát, vừa mệt, anh ôm con gà vào quán đổi lấy bữa cơm. Thế là một bữa ăn trả giá bằng một con bò.

Ăn xong, anh nông phu thong thả ra về, vừa đi vừa ca hát khỏe khoắn. Khi về đầu làng, có bạn quen hỏi đi đâu mà về khuya thế. Anh kể chuyện đi bán bò, và đổi con gà lấy bữa cơm. Người bạn hết hồn, khuyên anh khoan về nhà mà bà vợ nổi cơn tam bành lên, không khéo vợ chồng xô xát gây ra án mạng. Anh nông dân bảo rằng chắc vợ anh cũng thấy việc làm của anh là có lý. Người bạn ức quá, đánh cá một con bò, nếu chị vợ mà không gây gổ, thì anh nông dân sẽ được một con bò, còn ngược lại, phải mất lại một con bò khác. Người bạn đi theo núp bên ngoài nghe cuộc đối thoại của vợ chồng anh nông dân.

Chị vợ hỏi anh đã ăn gì chưa, đi đường có mệt lắm không, bò bán có được giá không? Anh đáp rằng đã ăn rồi, con bò không bán được mà trên đường về nó không chịu đi nên đã đổi con bò lấy con ngựa rồi. Chị vợ nói rằng có con ngựa cũng tốt, nó sẽ kéo xe, giúp mình di chuyển mau chóng hơn. Anh chồng cho biết con ngựa không chịu cho anh cưỡi nên đã đổi lấy con heo nái. Chị vợ cũng tán thành ngay và còn dự trù con heo mùa sau sẽ sinh ra một bầy heo khác, rất có lợi. Anh chồng cho biết thêm, con heo cũng trở chứng không chịu đi nên đổi lấy một con dê cái. Chị vợ tiếp liền, là con dê cũng rất có lợi, từ nay mỗi sáng gia đình sẽ có sữa dê mà uống. Anh chồng lắc đầu và cho biết đã đổi con dê ương ngạnh lấy con gà trống lớn. Chị vợ anh nông phu tiếp rằng có con gà cũng tốt, mỗi sáng nghe nó gáy cũng vui tai. Anh chồng bảo là buổi sáng ra đi không đem tiền theo, đói quá, đã vào quán đổi con gà lấy bữa cơm.

Nghe xong, chị vợ anh nông phu quàng hai tay lên vai chồng và nói: “Anh làm như thế là phải. Lấy của giữ thân, chứ đừng lấy thân giữ của. Ði cả ngày mệt nhọc đói khát, không ăn chịu sao nổi. Em đã để sẵn khăn, múc sẵn nước, anh đi tắm cho khỏe.”

Mai kết luận: “Muốn được chồng thương cũng rất dễ, đừng bao giờ tranh hơn thua với chồng, việc gì đã lỡ thì cho qua luôn, vui vẻ chấp nhận, và dịu dàng, nhường nhịn chồng là yếu tố căn bản để được chồng thương.”

Ngoài bố mẹ tôi, người tôi biết ơn nhiều nhất là vợ tôi. Ðời sống tôi có ý nghĩa hơn, sung sướng hơn, hạnh phúc hơn là nhờ vợ khôn ngoan, dịu dàng. Nhiều đêm thức giấc tôi nhẹ hôn lên mắt vợ trong khi vợ đang ngủ, thầm so sánh tấm lòng của vợ với trái tim của một vị nữ thánh. Nàng thì luôn luôn nói: “Em chỉ muốn làm cái bóng nhỏ và âm thầm bên đời anh thôi”. Mai chưa hề đọc nhiều sách, nhưng nàng đã biết chọn vị trí thấp nhất để được nâng lên cao nhất trong lòng chồng con.

A shoulder to cry on

Một buổi trưa tình cơ nghe được bài hát này, nó như lời tâm sự, tự tình…

Lời bài hát nhẹ nhàng, chân thành, da diết, nó làm em nhớ tới anh vì nó cũng như là những lời em muốn nói với anh

“Cuộc sống thật nhiều bất bênh, nhiều niềm vui và cũng lắm nỗi buồn và anh có biết rằng những lúc anh buồn, khi cảm xúc của anh cứ trầm xuống là lúc em thấy buồn lắm!

Nhưng có lẽ anh sẽ cảm thấy tốt hơn nếu như, nếu như anh để em được đi cùng bên anh

Và khi cả thế giới này có quay lưng lại với anh, xin anh đừng từ bỏ, đừng chán nản vì sẽ anh sẽ không bao giờ cô đơn

Sẽ có lúc trong cuộc đời, anh cảm thấy mọi chuyện thật sai lầm, thật tệ hại và không có gì như anh mong muốn nhưng anh đừng buồn vì mọi chuyện dù thế nào đi chăng nữa vẫn sẽ luôn có em ở bên anh, until the end of your life“

Tặng một ngày nắng nhẹ

Cõi người ta!

Cõi người ta!

Niềm vui thì ít xót xa thì nhiều

“Nỗi buồn níu giữ tình yêu

Cái nông nổi giữa trăm chiều dở dang

Em ơi chiều xuống nắng vàng

Cớ sao mưa đổ cắt ngang đường về

Em ngồi gói bánh phu thê

Gói đi gói lại cõi mê lòng mình

Ngỡ rằng sau cuộc chiến chinh

Đôi vai anh ghé xuống tình của em

Ngỡ rằng đời sẽ lên men

Cái cò cái Vạc đã quen đầm lầy

Bà Còng ngồi bấm đốt tay

Trăng soi ngõ nhỏ chim bay vỡ lồng

Sắc rồi không!

Sắc lại không!

Cõi người với những mênh mông tràn trề

Mở lòng ra hết u mê

Gánh trăng về với thôn quê thả diều

Sương xiêu xiêu

Gió xiêu xiêu

Cái buồn ơi có biết chiều vàng không

Sắc rồi không! Sắc lại không!

Cái buồn ơi có biết không chiều vàng

Người ơi người gánh trái ngang

Cho anh gánh với đa mang cùng về

Em ngồi gói bánh phu thê

Trăng soi ngõ nhỏ chim về ngủ đêm

Người ơi, Buồn có buồn thêm

Để cho em được ngồi thềm ngóng trông

Bao giờ hết gió mùa đông

hì buồn em mới dám không buồn người! …………….

Tình yêu

Cô gái và chàng trai đang lái xe môtô với tốc độ trên 100 km/h.

Cô gái: Chậm thôi. Em sợ. Chàng trai: Không, thế này mới vui chứ! Cô gái: Không, em xin đấy, thế này sợ lắm!

Chàng trai: Vậy hãy nói với anh em yêu anh.

Cô gái: Được thôi, em yêu anh. Nào, chậm lại đi!

Chàng trai: Giờ ôm anh thật chặt nào. (Cô gái ôm chàng trai)

Chàng trai: Em có thể tháo chiếc mũ bảo hiểm của anh ra và đội nó lên không? Nó làm anh khó chịu quá…

Ngày hôm sau, báo đưa tin: Một chiếc môtô đã đâm vào một tòa nhà do hỏng phanh. Trên xe có hai người, chỉ một người còn sống. Sự thực là nửa chừng trên đường đi, chàng trai nhận ra phanh xe bị hỏng, nhưng anh không muốn để cô gái biết. Thay vì thế, anh bắt cô nói yêu anh, và cảm nhận cái ôm của cô lần cuối, rồi nói cô đội chiếc mũ bảo hiểm của anh, như thế cô sẽ sống mặc dù điều đó có nghĩa là anh phải chết.

Hai mặt của tình yêu

Các bạn của anh nói rằng “Hãy cho cô ấy biết tình cảm của cậu đi”, vì vậy anh nhấc điện thoại gọi cho em. Em nghe máy. Anh nói: “Anh yêu em”, rồi cúp luôn. Ngày hôm sau anh nói với em rằng đó là một trò cá cược với bạn. Điều đó cũng đúng một phần, nhưng em không trả lời, không chỉ trích, khó chịu. Em chỉ đứng đó, rồi bước đi.

Mai nhớ. Mai về nhớ. Lâu lắm rồi nhớ..

Mai nhớ. Mai về nhớ. 4h30 nhớ…

Ừ thì anh đang tắm biển!

Ừh thì anh đang tắm biển

Có thế lắm chứ, anh đang ở biển cơ mà. Mà nếu tắm biển thì người ta phải gửi hết đồ ở trên nhé. Làm sao mà lại mang điện thoại theo bên mình được. Mà đã không mang thì làm sao biết có người gọi mà nghe, kể cả là em hay ai đi nữa.

40’ rồi nhỉ. Ah lần đầu xuống biển nên tắm lâu ghê. Uh thì chẳng mấy khi mà.

Nếu tắm biển xong thì làm gì nhỉ? Ah còn phải tráng người này ngồi uống nước dừa với mấy em xinh tươi này, buôn chuyện này… Ôi thôi thì đủ cả chứ. Chỉ còn thiếu cái chiếu với bộ bài thôi nhỉ

xong rùi, tắm cũng xong rồi, buôn cũng xong rồi và lấy đồ cũng xong hết rồi.

Ơ nhưng mà giờ đến giờ mọi người còn về tắm rửa chuẩn bị ăn uống rồi còn đi café nữa chứ. Ôi đi nghỉ mát mà lịch còn bận hơn đi làm ý em ạ. Vất lắm cơ.

Tèo téo teo có 1 cuộc gọi nhỡ? Em à? Uh anh biết rồi…Nhưng ko nghe mất rồi. Thôi để lúc khác nhé. Anh phải đi ăn mất rồi. Đấy anh bận lắm cơ, gọi điện cho em cũng ko có lúc nào mà gọi nữa..

Ờ có sao đâu mà, ngày của em thì dài vì hôm nay em không phải đi làm, còn ngày của anh ngắn lắm ý vì anh bao nhiêu là việc. Mà em cũng đã nói cho anh tự do 1 tuần còn gì. TỰ DO MUÔN NĂM em nhỉ. Một tuần thôi mà!

Tin nhắn đêm

zzzz zzzz zzzzzzzzzz………

Có 1 tin nhắn.

Có phải tin nhắn của anh không nhỉ?

Biết đâu được đấy. Ồ lại không phải rồi..

Ghét cái số đuôi 04 nhắn ngày nhắn đêm nhắn mãi ko chán

Làm mình cứ mừng hụt mãi ko thôi. ..

Lặp lại, lặp lại để mà ghi nhớ!

“Đời tớ tẻ nhạt. Tớ săn gà, người săn tớ. Tất cả loài gà đều giống nhau, và tất cả loài người đều giống nhau. Vì thế, tớ hơi chán.

Nhưng nếu cậu cảm hóa tớ, đời tớ sẽ rực nắng. Tớ sẽ nhận ra một bước chân khác hẳn mọi bước chân khác. Các bước chân khác sẽ làm cho tớ chui ngay xuống đất. Nhưng bước chân của cậu lại sẽ gọi tớ từ hang chạy ra, như là một điệu nhạc.

Và cậu hãy nhìn kia! Cậu thấy không, ở kia, những đồng lúa mì ấy? Tớ không ăn bánh mì. Lúa mì đối với tớ là vô dụng. Các cánh đồng lúa mì đối với tớ chẳng có gì khêu gợi. Cái đó buồn lắm. Nhưng cậu có mái tóc mầu vàng kim. Thế thì sẽ rất tuyệt một khi cậu cảm hoá tớ! Lúa mì, vốn màu vàng kim, sẽ gợi cho tớ kỷ niệm về cậu. Và tớ sẽ yêu tiếng gió reo trong lúa mì… “

Posted in MSS. Thẻ: . 1 Comment »
Follow

Get every new post delivered to your Inbox.