Gửi anh yêu Quý,
Anh yêu, giờ này mà có anh ở đây thì thích nhỉ? Chưa bao giờ em được tận hưởng một khoảng không gian như thế này. Và cũng chưa bao giờ công nghệ xịn thế. Một mình ngồi trên tầng thượng của một trung tâm thương mại xịn nhất Hà thành dung wireless (cái mà sang nay vất vả lắm anh em mình mới mua xong) internet miễn phí và có thể tĩnh tâm ngồi viết lại những cảm xúc của mình.
Anh yêu đang phải đi làm nhỉ? Hôm nay em được nghỉ mà anh yêu không được nghỉ gì cả, hơi buồn 1 tẹo nhưng cũng không sao, cuộc sống mà. Thế nên giờ này em mới ngồi đây viết cho anh được chứ.
Thế là anh và em đã ở đi cùng nhau được gần năm tháng rồi đấy. Nhanh ghê, mới ngày nào…
Càng ngày em lại càng nhận ra ở anh những điều đặc biệt, càng ngày em lại càng thấy anh đáng yêu hơn. Anh không hay giận dỗi vô cớ, cái gì đối với anh cũng rõ rang và minh bạch. Em rất thích điều ấy, em thích sự tự tin và hòa đồng ở anh. Em thích cách anh tặng quà (đôi khi là nó đi cùng với món quà anh tặng J), nó làm em hoặc những người được anh tặng quà sẽ nhớ rất lâu vì trong hành động tặng quà nó luôn đi liền với cả tấm lòng chân thành mà anh dành cho người được tặng quà (từ quà tặng cho cu Tý này, quà đi chơi về này, những món quà nhỏ anh dành tặng em như chiếc vòng đeo tay, đôi khuyên tai cùng màu với váy, cái túi này thì phải đi cùng cái váy này..) Mỗi lần được quan sát anh tỉ mỉ như thế em thấy rất khâm phục anh đấy.
Em thích sự chăm chút cẩn thận trong từng việc làm nhỏ của anh, sau này khi nào có em bé em thích em bé mình sẽ học được đức tính đấy của anh. Hix đó là đức tính mà em thấy mình khá là chưa hoàn hảo, nhưng anh lại cực hoàn hảo. J Dù với mỗi việc nhỏ nhưng khi làm anh luôn làm với từng chi tiết nhỏ nhất…Nhưng mà chỉ có em thấy đáng yêu thôi đấy nhé. Người khác sẽ chê là anh làm lâu đấy. Nhưng em biết anh mà, em chẳng chê anh đâu. J Dần dân em cũng thích nhìn anh khi anh làm mọi việc tỉ mỉ như thế… Hiếm người được như thế lắm đấy. Và em cũng ước giá như mình được dạy như thế từ bé. L
Anh còn là người của rất nhiều cái đầu tiên với em nữa chứ nhỉ. “Chiều nay em có rảnh không, đi đổ xăng với anh nhé” Hi đấy là tin nhắn lãng mạn nhất mà em nhận được cho đến thời điểm đó đấy nhé. J Chưa bao giờ em nhận được 1 lời rủ đi chơi đầy hóm hỉnh và lịch sự như thế cả.
Lần đầu tiên em được mặc áo mưa và ngồi đằng trước khi đi xe máy mặc dù em ko phải là người lái.
Lần đầu tiên em đi 1 vòng xích lô quanh hồ, 30K anh nhỉ.
Lần đầu tiên… nhiều thứ lắm…không kể nữa.
Em nhớ có lần khi em nói câu “Thế thì thôi”, anh đã không giận em, không bỏ rơi em..mà còn hỏi cặn kẽ tỉ mỉ và nhắc em lần sau không được nói như thế nữa. Em bỗng thấy anh lớn hơn em rất nhiều, lớn hơn cả những người từng đã ở bên em rất nhiều. Lúc đấy em thấy mình thật buồn cười, thật trẻ con còn anh thì trững trạc như một người lớn. Thế nào nhỉ, vừa người lớn vừa trẻ con, trong đó vừa có nét trẻ con và vừa có nét người lớn.
Anh luôn có tính xây dựng trước mọi sự việc, những khi mà em thấy bị quan, anh luôn tạo được cho em 1 điểm tựa, 1 niềm tin, biết khuyên bảo em dể em thấy được điều lo nghĩ của em thật là vô lý. Thật là may mắn khi em có anh ở bên nhỉ.
Em yêu cả những lúc anh giận dỗi em nữa, cả khi anh nói “từ khi nói mình thế mình chẳng dám hỏi điện thoại nữa”. J
Tuy đôi khi có những lần em cũng hơi mệt và hơi tức anh nhưng nhìn chung tất cả lại anh của em vẫn thật là tuyệt, tuyệt chứ không phải tỏ ra là tuyệt anh nhỉ. J Em yêu anh nhất nhà anh nhỉ!