Test nhanh chuẩn phát triển trẻ 5 tuổi-Entry for February 21, 2009

Bộ Giáo dục và Đào tạo đưa ra dự thảo 29 chuẩn phát triển trẻ 5 tuổi, thú thực là tớ hơi hoảng. Hoảng, vì tớ thấy có một cái chuẩn để so sánh cũng hay, nhưng thằng Bom nhà tớ liệu 2 năm nữa có đạt được các chuẩn (trung bình) này hay không?

Huy Bom

Mấy đêm vừa rồi, tớ phải test nó. Tớ phải rình lúc thằng bé có hứng nói chuyện với tớ, hoặc là tạm thời rời mắt khỏi mấy đĩa Tom & Jerry, hoặc là không kêu gào vụ đòi bế đi tè, đi ị để hỏi. Tớ phải rình thời cơ chín muồi mới có thể làm được cách mạng.

Tớ hỏi: Con đếm từ 1 đến 10 xem nào? Thằng bé đếm rất nhanh, nhưng không đếm được số 8. Luôn bỏ qua số 8. Tạm được.
Tớ hỏi: Con là con trai hay con gái? Thằng bé bảo con giai, Bom có chim. Được.
Tớ hỏi: Con có yêu ông bà bố mẹ không? Thằng bé bảo: Bom yêu ông bà, yêu mẹ, không yêu bố. Láo quá, bố mà không yêu à? Thế có ghét bố không? Nó bảo không. Không yêu, không ghét, ông đối với tôi cũng bình thường thôi, ý nó thế.

Tớ bảo nó đi giật lùi 5m, thằng bé lùi được khoảng 3,5m, nhưng vẫn ngoái cổ lại. Được.
Bảo nó chạy 18m, tớ dỗ, đi mua kẹo, nó chạy liền, lạch bạch lon ton khoảng 15 giây, chậm với chuẩn 10 giây. Tàm tạm được.
Cảm ơn, xin lỗi, chào, bye bye luôn mồm, cái này thì quá chuẩn.

Không chịu nhảy từ giường xuống đất mà chọn giải pháp quay mông xuống để tụt, không thể bắt được bóng 15cm bằng hai tay, chỉ giơ tay ra đỡ, trèo cầu thang luôn luôn bằng chân phải trước chứ không luân phiên, không biết nhảy lò cò, không biết đi thăng bằng, không biết cài và mở cúc áo, chỉ biết giật cho áo tung ra, ho không biết che miệng, hài lòng khi hoàn thành công việc thì quá tốt (ông mãnh ăn được một miếng thì bắt cả nhà vỗ tay, thậm chí còn vỗ tay mồi: “Hoan hô”), không điều chỉnh được giọng nói vì còn đang nói ngọng…

Nhưng cái vụ dự đoán các hiện tượng tự nhiên sắp xảy ra (mưa, nắng…) chắc chắn là chịu đấy.

Tớ chỉ biết trăng quầng thì hạn, trăng tán thì mưa, giông đằng đông vừa trông vừa chạy, giông đằng nam vừa làm vừa chơi, hết. Mà cái này thì phải biết đọc mới biết được chứ nhỉ? Trình độ dự báo thời tiết của tớ, giỏi lắm cũng chỉ bằng Gia Cát Dự trong Gặp nhau cuối năm (vai diễn của Hiệp Gà).

Tớ nghĩ thế này: Cái 29 chuẩn phát triển cho trẻ 5 tuổi ầm ĩ mấy ngày qua, khối bác cầm sổ hưu đến nơi cũng không làm được. Ví dụ chạy 18m trong 5 giây, các bác có mà chạy vào hòm. Bụng to vậy cơ mà. Thực hiện đến cùng công việc được giao, hic; hay đặt câu hỏi (bạn nào rảnh đi xem các bác ngủ gật trong các cuộc họp); có hành vi giữ gìn, bảo vệ sách (có đọc bao giờ đâu mà sách chả mới toe); không nói tục chửi bậy (không chắc đâu, chửi ác là đằng khác); hiểu và đáp lại lời của người khác (nghe thì chắc, chứ đáp lại thì không chắc, cứ im im nghe vậy thôi); có hành vi bảo vệ môi trường trong sinh hoạt hàng ngày (có thể đổ rác đúng nơi quy định, nhưng cũng có thể kéo cửa kính ô tô để nhổ ra đường); mạnh dạn bày tỏ ý kiến bản thân (có bác cả đời không nói gì đấy thây, khối bác họp đại biểu quốc hội mà tivi quay các bác đang ngủ gật đấy thôi); biết kêu cứu khi gặp nguy hiểm (không kêu đâu, kêu thì còn chết nữa, im im ngậm bồ hòn thôi)…

***

Chuyện “cô bé quàng khăn đỏ” thời 29 tiêu chuẩn
(TS. Vũ Thế Long)

Trời trở lạnh, tuyết rơi trắng xóa. Bà vào rừng hái nấm. Trước khi đi, bà dặn cô bé quàng khăn đỏ: Cháu đã lên 5, bà tin cháu bà rất thông minh. Nếu có người lạ đến gõ cửa, cháu phải trả lời hết sức lịch sự, lễ phép. Không được hờn giận, khóc nhè. Ngày mai đến lớp, cô sẽ kiểm tra 125 chỉ số đấy. Nhớ lời bà dặn, cháu phải tập di lùi cho thật thẳng tối thiểu phải đi giật lùi từ bếp ra đến cửa cho đủ 5m. Sau đó, cháu phải trèo lên giường của bà cho đủ 40cm rồi tập nhảy xuống sao cho hai chân chụm vào nhau…

Bà thì thầm dặn cháu đến nửa tiếng đồng hồ rồi mới xách làn vào rừng. Trước khi đi, chợt nhớ ra một điều chưa kịp dặn. Bà quay lại nhắc: Cháu có biết tiết kiệm là gì không? Nói đoạn, bà xoay cái nút bóng đèn tiết kiệm cho ánh sáng trong phòng lù mù tối. Bà dặn: Khi nào tập đọc chữ cái thì cháu hãy vặn đèn sáng. Khi nào tập đi lùi hay tập nhảy, cháu phải vặn đèn tối cho tiết kiệm nhé.

Bà kiểm tra lại số điện thoại di động của bà xem cô còn nhớ không. Cô cháu đọc vanh vách 0903280998. Bà yên tâm xách làn ra cửa và không quên “test” cô cháu một câu hỏi trắc nghiệm: Cháu xem thời tiết chiều nay sẽ ra sao?, cô bé nhìn trời nhìn đất rồi phán: Bà nhớ về sớm nhé. Trông trời như thế này chắc chiều tối sẽ có bão tuyết. Cháu sẽ lấy cái chiếu rách dựng tạm cái lều. Nhỡ bão tốc mái thì đêm nay bà cháu mình vẫn có lều mà trú. Bà lão yên tâm rảo bước vào rừng. Nhớ tới buổi họp phụ huynh ở trường mẫu giáo về từ chủ nhật trước, ngày nào bà cũng kiểm tra xem cô cháu gái mình phấn đáu có đạt được đủ 125 chỉ số và 29 chuẩn của Bộ quy định không. Trẻ con bây giờ vất vả quá.

Bà vừa đi khỏi, con sói già thè lè cái lưỡi đỏ lòm nhe hàm răng nhọn hoắt, lê cái đuôi dài mò mẫm trong rừng già. Thấy ánh đèn le lói qua khung cửa sổ nó lân la đến gần ghé mắt nhìn vào trong. Cô bé quàng khăn đỏ đang ê a học thuộc từng chữ cái theo trật tự cải tiến. E, Mờ… mờ em, xờ em xem… Sói nheo mắt theo rõi hồi lâu rồi đánh tiếng. Cháu ơi! Mở cửa ra, bà đã về đây này! Cô bé nhìn qua cửa sổ thấy lão sói già chẳng những không sợ hãi khóc nhè mà còn rất lịch sự, lễ phép trả lời: Xin lỗi ông! Ông nhầm rồi! Bà tôi đeo kính và để tóc dài cơ. Tôi không mở cửa đâu.

Con sói lại năn nỉ: Cháu ơi! mở cửa ra cho bà! Bà mang về cho cháu nhiều bánh lắm đấy! Cô bé lại lịch sự trả lời: Xin mời ông đi chỗ khác. Tôi còn phải tập chạy và tập nhảy. Nói đoạn cô bé trèo lên chiếc giường của bà đã được bà kê thêm mấy viên gạch cho đủ độ cao 40cm để cháu luyện tập rồi nhảy xuống. Hai chân chạm vào nhau đúng một điểm. Sói nhìn ngơ ngác chẳng hiểu gì. Nhảy dăm ba lần, cô bé vào bếp rồi cứ thế đi giật lùi về phía cửa. Sói chột dạ. Lạ quá, hình như ta đã thấy có người đi kiểu này ở đâu rồi. Sói chợt nhớ ra cái hôm lân la về làng, nó thấy hai n
gười đàn ông đi lùi trước linh cữu trong một đám ma. Họ mặc áo sô, tay chống gậy đầu đội khăn rơm, kèn trống inh ỏi. Hôm ấy, nó lặn thật nhanh. Mom mem đến gần đám người sẵn gậy trong tay kia mà họ thấy thì chẳng phải đầu cũng phải tai!

Sói lại nằn nì một lần nữa: Cháu ơi! mở cửa cho bà. Bà lạnh lắm rồi. Bánh của cháu đây này! Cô bé lần này hết sức kiềm chế và trả lời hết sức lễ phép: Thưa ông, ông không phải là bà tôi. Tôi còn phải luyện chạy, luyện nhảy, phải thuộc chữ cái, ôn lại bài xem thời tiết, học thuộc bài ứng xử… Xin ông đừng quấy rầy tôi. Nếu ông cứ tiếp tục quấy rối, tôi buộc lòng phải gọi điện thoại mời bà tôi về giải quyết. Nói đoạn cô bé rút điện thoại bấm 0903280998 rồi nhắn tin mời bà về. Lão sói già thấy cô bé gọi điện thọai và bấm những 10 con số dài dằng dặc nó chẳng biết cô làm trò gì. Từ thuở cha sinh mẹ đẻ sói có nhìn thấy cái di động bao giờ đâu?

Gọi điện xong, cô bé vào bếp vớ cái chổi sể cưỡi lên cán chổi và chạy nhong nhong vòng quanh nhà. Sói giật thót lè lưỡi chuồn thẳng vào rừng. Vừa chạy vừa lẩm bẩm: Trời ơi ta gặp mụ phù thủy mà cứ ngỡ là con bé quàng khăn đỏ! May mà còn kịp nhận ra! Suýt bỏ đời!

Cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ….

Cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ…

Nó rất thích câu này. Chẳng hiểu sao lại thích. Có lẽ vì nó đúng với mình. Có lẽ sau khi suy nghĩ thì thấy giống với nó.

Nó chẳng hững hờ. Nó vẫn sống nhiệt tình, đầy nhiệt huyết. Nhưng chỉ đôi khi chẳng hiểu mình nhiệt huyết vì cái gì, cháy vì cái gì nên cứ thế thôi.

Cuộc sống mà. Không hững hờ mà không quyết liệt thì làm gì chứ. Vật vờ như một cái bong.

Cứ nghe đến câu nói đó là nó lại ngẫm lại. Có phải nó đang hững hờ với chính cuộc sống của nó, với chính tương lai của nó…

Hay bởi nó cứ nghĩ rằng mọi chuyện đều đã có duyên số.

Có ai thấy nó mà lại nói nó hững hờ đâu nhỉ. Chỉ riêng nó thôi. Chỉ riêng nó là thấy nó đang hững hờ với cuộc sống. Chỉ muốn sao cho qua ngày. Mỗi ngày đi làm rồi đi làm về cũng chẳng biết làm gì. Cũng muốn làm việc tiếc nhưng làm nhiều lại mệt, cũng lại thấy tiếc tuổi trẻ.

Hôm nào về sớm là nó lại thấy bơ vơ,trơ trọi. Đi đâu nhỉ, làm gì nhỉ: cho dù nó cũng có những sở thích rất tao nhã khác là đi uống café, nghe nhạc, đi xem sách, đi dạo hồ…nhưng nếu đi một mình thì lại càng thấy buồn hơn.

Entry for February 14, 2009 – Dear diary,

Nhat ky ngay 14-2-2009.

Hom nay met that day. Nguoi cu la luot di. The ma nam suot 2 tieng buoi trua cong voi 5 tieng buoi toi ma khong the nao ngu duoc. The la phai lo mo ngoi day viet lach ty vay. Lau lam ko viet cai blog mai van may cai hinh toe toet. Chang co gi khac ca.

Bay gio thi minh the nao nhi: khong buon nua roi, cung khong khoc nua roi, bay gio co co ma khoc thi cung chang khoc duoc nua. Chang cam xuc gi, Chi suot ngay toe toet, hon ho, bong dua…

Cung chang tha thiet gi nua. Bay gio la tu tuong nham mat de so phan dua chan. Muon the nao cung duoc.

Co hay khong thi cung chi the ma thoi. Co nhieu chi cang them dau kho. Ma co gi khac nhau dau co chu, The ca y ma.

Bay gio luoi den noi khong ca buon nhan tin. Co muon cung khong buon nhan. Luoi qua chang. Hay nghi roi tat ca cung chang lam gi.

Cu de bi dong roi den refuse. Chu dong thi cung refuse. Thoi cu cai canh chang tha thiet gi la hay nhat. Lanh nhat. Ma minh von lanh, von yen binh.

Thay no cu binh lang troi. Khong tha thiet, khong manh liet, Cu binh binh the. Hay la sap gia roi nhi? Hay la so roi vao nhung noi buon xua nhi? Ma co gi dau? buon thi cung nhieu roi. Co muon chac cung khong co the buon nhu the nua y chu!

Thoi thi vi bo me nen tat ca cung se vi bo me thoi. Au no cung la cai so roi! :)

P/S: CHUC MOI NGUOI NGAY VALENTINE VUI VE VA KHONG AI BI MAT NGU NHU TO NHE!