My new job..

Thế là mình đã đi làm được 2 ngày.

Ngày đầu tiên đến cty do vẫn còn không nguôi nhớ công ty cũ cộng với cảm giác đi mãi mới đến công ty vì tắc đường liên miên trên đường Trường Chinh, chán kinh khủng làm cho mình chảng có chút khi thế nào của ngày đầu tiên đi làm.

Đã thế vừa đến công ty đã nhận 1 lúc dồn dập 7 cái mail. Chị phụ trách mình còn nói rằng ngày em chưa đi làm mà chị đã gửi mail rồi. Hic tại giờ chị ấybận quá nên muốn cho mình biết việc dần dần. Đọc muốn nổ cả mắt. Tại vì lâu rồi ko nhận được nhiều mail như thế. Hichic. Công việc buổi sáng cứ loanh quanh trong 7 cái mail đó cũng đủ mệt rồi. Mình gần như koquen ai. Hic cũng ko làm thân với ai. Sợ nhỡ đâu thân rùi lại bỏ đi thì buồn chết! Kinh nghiệm xương máu mà.

Buổi trưa đi ăn cùng 2 chị cùng phòng, cơm đắt dã man. 30k/xuất. Híc mà còn ko bằng cơm 15k chỗ Linh Đàm. Sang bên này tài chính thâm hụt kinh khủng, lương còn có 1 nửa mà tiền ăn thì gấp đôi. Nhất là vào dịp cuối tháng thế này nữa chứ. THế này thì sắp nhịn đói rồi.

Sau khi làm việc gọi là hơi quá sức vào buổi sáng, buổi chiều vẫn cố căng mắt mà làm tiếp. Hậu quả là mới đầu giờ chiều mfa người mệt kinh khủng. Hic đi ko muốn mà về cũng ko muốn. Đến 5h30 theo thông lệ là được về nhưng chị phụ trách mình vẫn chưa về mà mình thì ngại chị ấy lại muốn giao thêm việc j nên cũng ko dám về trước (tại thứ 3 là chị ấy đi công tác mà). Thế rồi đến hơn 6h mới dám đi về. Cũng may là đi về được chơi với 1 em bé cực xinh, cực ngoan và… nên cũng đỡ mệt nhiều. Nhưng lúc sau trên đường về lại mắt nhắm mắt mở, về đến nhà thì ko còn làm j nữa, nằm lên giường và mắt nhắm nghiền. Tội nghiệp ngày đầu tiên của tôi.

Thằng em nó thấy chị nó như thế cứ thắc mắc, sao chị lại chuyển công ty làm j. Hic em nói thế giờ thì chị cũng chịu rồi. Chị chảng biết nói thế nào. Chẳng nhẽ lại nói chị thích làm việc, thích chạy theo những thứ xa hoa như công ty to, phòng đẹp, hic… sai hết. Chẳng biết chị chuyển để làm j nữa.

Đến sáng ngày thứ 2 thì ko muốn mở mắt nữa. Người thật mệt mỏi. Nhưng thôi sau mọi nỗ lực cố gắng dress up thì cũng ổn. Ngày hôm nay chỉ có sếp buổi sáng. Mọi người khác trong phòng thì đi đâu hết. Cũng hay bên này được cái giờ giấc khá thỏai mái. CHiều chị phụ trách đi công tác và ko quên giao cho mình một đống việc. Sáng thì gặp một ông Hà Lan nói tiếng anh, khiếp mà tòan về telecom, lại còn phải ngồi báo cáo nữa. Hu hu

Có lẽ như có người đã nhận xét, mình đang thiếu cái nhiệt tình háo hức của người đi làm một công việc mới. Nhưng để có nhiệt tình thì mình còn rất cần 1 thứ, SK. Nói thế mới nhớ ra đến h đi khám SK nào. Tranh thủ nốt cái thẻo BHYT chưa đi khám bao giờ!

Cuộc sống không phải là một giấc mơ!

Ngày đầu tiên đi làm…
Ngày đầu tiên đi làm giọt ngắn giọt dài..
Thật ko thể tin được cứ như trong mơ ý. Một sang tỉnh dạy mình đã ko còn được đến Med-Aid, không còn được nhìn thấy những gương mặt thân quen, không còn những câu chào náo quen thuộc..Tất cả giờ đã là quá khứ. Chia tay công ty mà còn buồn hơn cả chia tay người yêu mặc dù đấy là do mình lựa chọn, do mình đã dứt áo ra đi mặc cho mọi lời khuyên nhủ. Như thế có phải là mình đã sai, đã làm điều ko nên làm..
Nhưng dù sao thì đã lỡ rồi, có muốn quay ngược thời gian cũng ko được, có ngồi than khóc cũng ko được nữa rồi. Sống là vậy mà. Phải học cách chấp nhận. Mà đây bối cảnh lại là do mình tạo ra chứ. Hic hic huh u.
Cả ngày hôm qua mình cứ mien man, cứ nghĩ giá như mình đang sống trong giấc mơ, cứ mơ rằng chuyện rời xa công ty chỉ là chuyện trong tiêu thuyết ko có thật. Nhưng dù mình có nghĩ như thế đến một trăm lần đi nữa thì nó vẫn là hiện thực. Nó không là giấc mơ cũng ko là tiểu thuyết. Mà nó là sự thật mà ngày mai mình phải đối mặt với.

Sáng nay nhận được tin nhắn của Bách, Hải và Hiếu. Hic đọc tin nhắn mà suýt rơi nước mắt. Nhớ mọi người, nhớ med-aid quá..

Ước gì đây là giấc mơ …

Entry for October 20, 2008

Photobucket

Seri ảnh mới nhất. Chụp ngày 17 tháng 10 năm 2008 tại công ty Med -Aid.

Lô 12 – BT 1 – X2 Linh Đàm.

Photobucket

Change or not?

Thay đổi hay không thay đổi nào?

Hu Hu Điên cả đầu mất. Mãi mà không biết làm thế nào.

Lòng nặng trữu!

Tại sao cứ mỗi lần quyết định lại vất vả thế nhỉ. MỌi thứ tưởng chừng như đã quyết vậy mà cứ đến những giây phút cuối cùng lại có những thay đổi. KHông biết lần này có thế nữa ko nhỉ?

Không biết cuối cùng mình sẽ quyết định thế nào nhỉ? Thôi thì hồi sau sẽ rõ… Hic hic

Giả vờ thôi anh nhé!

Giả vờ thôi anh nhé!

Giả vờ đụng khẽ tay anh. Nhưng anh phải giữ tay em lại, thật lòng đấy nhé.

Em sẽ làm như vô tình ngồi sát bên anh. Nhưng anh cứ ôm em-giả vờ sợ mất em, anh nhé.

Em sẽ cố tình im lặng. Để anh cuống hỏi “Em đâu…”, thật lòng được không?

Em sẽ giả vờ đau chân để tụt lại phía sau. Nhưng anh phải đợi, đợi em nghiêm túc ấy. Và rụt rè đề nghị: “Thôi, hay là anh cõng…”.

Lên xe, em làm như buồn ngủ. Biết em giả vờ rồi nhưng đừng nhích bờ vai khỏi mái đầu em.

Giả vờ mình yêu nhau anh nhé. Để em được ghen tuông, ghen tuông “hợp pháp” mấy phút thôi. Em sẽ hỏi về một người con gái nào nào đó, rằng ai nhắn tin cho anh như thế, giả vờ đi anh, và cái nhói đau trong em rất thật…

Anh cứ giả vờ đặt môi lên gò má em thôi nhé, cho hơi thở ấy khiến em bối rối biết bao nhiêu.

Giả vờ anh giơ cao lên một món quà bắt em cố với! Để em thấy mình còn một cái gì cần hướng đến bằng tất cả niềm háo hức của đứa trẻ con.

Anh hãy giả vờ nói yêu em. Vì có ai đánh thuế một câu nói đâu anh? Và em cũng chỉ định giả vờ là mình đang được yêu nhiều lắm…

Giả vờ níu kéo em khi em nói: Có lẽ đã tới lúc em đi! Nhưng anh phải hứa cái siết tay giả vờ của anh đủ mạnh. Đủ mạnh…

Tất cả chỉ giả vờ thôi. Em tuyên thệ em sẽ không tin là thật.

Nước mắt em rơi cũng đâu là thật. Tại con gì bay vào mắt em thôi…

Và cuối cùng em đã giả vờ anh là em không yêu anh…

Ngay hom nay that dac biet phai khong nao?

HI hi. Hôm nay vui thế. Tự dưng lại nhận đc cái mail như thế này.

kieuvan84 oi,
Mai nha 360 xin duoc cung thap 1 cay nen sinh nhat trong ngay quan trong nay!
Cho du ngay hom qua co chuyen gi xay ra di nua, kieuvan84 hay vui len trong ngay hom nay nhe. Boi ngay sinh nhat cua kieuvan84 khong chi la mot ngay sinh nhat ma no con nhac cho kieuvan84 rang ban la mot nguoi rat dac biet. Se khong co mot kieuvan84 thu 2 tren doi nay.
Chuc cho “Nguoi dac biet” lam duoc moi dieu ma ban mong muon! Bat cu kho khan gi, Mai nha 360themes se luon ben kieuvan84!

Than,
360themes

Eo hôm đấy mới là mùng 3 tháng 10 mà. Còn 1 tháng nữa cơ mà. Có lẽ trong lúc mình đăng ký blog, ko hiểu vô tình hay cố ý mà bị nhầm thành mùng 3 tháng 10. Hi hay thế. Tự dưng lại được một lời chúc. Tự dưng lời chúc vô tình lại rất có ý nghĩa nữa chứ. Tự dưng lại thấy có những người dù ko quen biết, chưa một lần gặp cũng đag mong hạnh phúc cho mình (dù mình biết nó là automatic). Tự dưng thấy mình một lần nữa lại đc confirm là “người đặc biệt” (cái này mới chỉ có một người hay nói thôi). Tự dưng thấy vui vui ghê! Lần sau cứ nhầm thế nhỉ.

Ặc nghe câu “Se khong co mot kieuvan84 thu 2 tren doi nay” buồn cười quá. Thì dĩ nhiên nó chỉ cho 1 nick tồn tại 1 lần mà, còn 1 người đâu phải có một nick. J)

Dù sao cũng xin cảm ơn 360Themes” themes@360themes.com

Thấy vui nhiều rùi.

Cảm ơn một người.

Cảm ơn ngày mùng 03 tháng 10 năm 2008!

(Còn 1 tuần nữa và rồi còn 1 tháng nữa…)

:) :) :)

Entry for October 02, 2008 – Sinh nhật Linh!

Một hành trình vất vả

Hôm nay mình đã làm một tour quanh HN. Nhiều ghê. Vừa nghe nhạc vừa đi đường:

Tuyến đường như sau:

Linh Đàm – Giải Phóng – Đại Cồ Việt – Phố Huế – Hàng Bài – Trần Hưng Đạo – Hàng Bài – Tràng Tiền – Đinh Tiên Hoàng – Bà Triệu – Nguyễn Du – Lê Duẩn – Khâm Thiên – Tôn Đức Thắng - Tây SƠn – Chùa Bộc – Phạm Ngọc Thạch- Đại Cồ Việt – Lê Thanh NGhị – Bạch Mai – Đại La.

Mục đích ban đầu là chỉ đi mua sách. Mua sách xong rùi mới lòng vòng thế. Chẹp chẹp. Tốn xăng quá!