Entry for June 28, 2008-Nhớ mẹ

Nhớ mẹ…

Bây giờ đã khuya rùi mẹ nhỉ? Không biết mẹ đã ngủ chưa. Chắc mẹ vẫn chưa ngủ được vì vẫn còn lo lắng cho con.

Hic. Con lớn thế này rồi mà một chút đứt tay cũng nhỏ xíu mà 11h đêm vẫn gọi về cho mẹ. Nhưng lúc đó con sợ lắm, một mảng thịt ở tay tự dưng ko thấy đâu, mà máu thì chảy đầm đìa. Lúc đó con cũng chẳng biết làm thế nào nữa. tự dưng òa khóc, khóc váng nhà lên mặc dù ko có ai ở nhà cả, không có ai biết con khóc nhưng có lẽ mẹ nghe được mẹ nhỉ. Nên đúng lúc đó thì mẹ thức giấc và rồi con mới gọi về..Chắc là có thần giao cách cảm mẹ nhỉ!

Hic cứ lúc nào đau và ko biết làm j thì con lại gọi về cho mẹ, để nghe mẹ dặn dò, an ủi hỏi han..Và mỗi lần nói chuyện xong với mẹ thì con lại thấy mình cứng rắn hơn rất nhiều, dường như nỗi đau cũng giảm. Hay có lẽ tại vì con ko bao giờ muốn mẹ phải lo lắng nên cứ lúc nào nói chuyện với mẹ là con nói ko sao, con hết đau rồi sẽ khỏi thôi mà..thế là tự nó cũng hết đau thì phải..

..Nhưng con biết một điều rằng lúc nào con đau nhất, buồn nhất cứ nói chuyện với bố mẹ là con hết đau rùi, và con cũng thấy mọi nỗi buồn của mình cũng dần tan biến..vì trên hết tất cả con ko bao giờ muốn bố mẹ phải buồn và thất vọng vì con cả…Nhớ bố mẹ thế!

PS: Hay Thật, viết xong entry này nhìn ngày mới biết hôm nay là ngày Gia đình Việt Nam. Chúc bố mẹ luôn mạnh khỏe. Chúc gia đình mình luôn hạnh phúc. Và con sẽ …

Hà Nội mưa …

Hà Nội mưa …

Mưa tầm tã, xối xả. Mưa trắng trời, trắng đất … Không thể nhìn được điều gì sau mắt kính đã ướt nhòe. Em mệt quá … Đôi tay, đôi vai cứ rã rời sau một ngày làm việc không nghỉ … Sao cứ mưa mãi?

Lâu lắm Hà Nội mới mưa nhiều như thế. Trước, mỗi lần mưa, em khoái rủ bạn bè ra ngồi quán, ngắm mưa. Không nói gì cả, cứ ngồi bên nhau, ngắm những hạt mưa xiên thẳng xuống ô vuông trước mặt …Bây giờ đi làm, thời gian cho mình em còn chẳng có nữa là thời gian để ngắm mưa … Em vô cảm và lạnh lùng trước mọi thứ … Chỉ có trái tim vẫn thổn thức không ngừng …

Trời vẫn mưa … Những cơn mưa mùa hạ sao lại mạnh mẽ một cách dai dẳng đến thế? Mọi người vội vã bỏ công sở để ra về cho thật mau. Sợ những cơn mưa sẽ làm Hà Nội thoáng chốc ngập trong nước, không lãng mạn, không du dương nữa … Em biết về đâu bây giờ nhỉ? Về đâu đây khi căn phòng nơi em sống chỉ là chốn trọ dừng chân?

Mưa cứ rơi mãi, rơi mãi … Rơi không mệt mỏi như em đang lao vào đời một cách không mệt mỏi. Nói như thế là nói dối. Em mệt lắm chứ. Em cũng muốn ngơi nghỉ lắm chứ. Nhưng … nếu ngơi nghỉ, em sẽ bị đánh bật ra khỏi vòng xoáy này. Cơm, áo, gạo, tiền của em ai sẽ lo? Thoáng chốc em lạnh rùng mình. Thoáng chốc em thấy mình cô độc thế giữa làn mưa này …

Trời tối hẳn. Những cơn mưa dường như bất tận … như chính những dòng suy nghĩ đang chảy tràn, dai dẳng của em.

Mưa em cũng về. Phải về chứ. Còn nhiều việc đợi em, còn nhiều thứ đang trông chờ em … Anh cũng như những cơn mưa mùa hạ, mãnh liệt đấy, kỳ diệu đấy nhưng dù thế nào thì cũng không thuộc về em nữa. Em sẽ vẫn đi, vẫn chạy trong lòng mưa … để nghe trái tim đôi lần rung lên, thổn thức bởi những kỉ niệm cũ nhưng em biết, sau cơn mưa trời lại sáng … Và em sẽ là em…

Người đã đến, vẫn cứ đi, đi như định mệnh..

Cơn mưa dĩ vãng …. .

http://music.sky.vn/#Play,21294

Ngòai phố vắng cơn mưa lạnh
Ngồi nhớ đến tình đôi ta
Bên ngoài tiếng lá rơi buồn cay mắt em
Tình yêu đó giờ đã xa
Chỉ còn lại nổi nhớ thương bên đời
Em giờ đây đã hiểu ra tình yêu xót xa

Mình hối tiếc chi bây giờ
Lòng vẫn muốn người ra đi
Yêu rồi chỉ tiếc nỗi đau 1 mình em mang


Thà như thế đời sẽ vui
Còn hơn sống khổ đau bên người
Anh thì sao? có thấy đau ngày ta mất nhau.

Hãy gi ly nhng phút giây yêu thương ngày xưa
Hãy gi ly dù gi đây không còn chung li
Ôi dĩ vãng mình đã cho nhau rt nhiu
Xin tình yêu hãy quay v cùng vi thi gian

Mình hi tiếc chi bây gi

Lòng vẫn muốn người ra đi
Yêu rồi chỉ tiếc nỗi đau 1 mình em mang.

Thà như thế đời sẽ vui
Còn hơn sống khổ đau bên người

Anh thì sao? có thy đau ngày ta mt nhau.

H
ãy gi
ly nhng phút giây yêu thương ngày xưa
Hãy gi ly dù gi đây không còn chung li
Ôi dĩ vãng mình đã cho nhau rt nhiu
Xin tình yêu hãy quay v cùng vi thi gian

Người đã đến, vẫn cứ đi, đi như định mệnh
Mình em đng nhìn ht mưa lnh lùng trôi mãi
Ôi tình yêu, giờ đã ra đi thật rùi
Và năm tháng sẽ xóa đi vết thương lòng nhau

Entry for June 17, 2008 – Dọn nhà

Dọn nhà..

Hum nay vất vả quá/ Phải thức từ 11h ngày hôm trước đến 1h34’ ngày hôm sau để dọn nhà. Hic. Khổ thế chứ.

Trông cái nhà đã có vẻ ổn cả rùi nhưng ko biết mai có chút bụi nào còn sót lại ko. Lo quá..

Hi. Như ngày xưa mà mình phải làm việc khuya thế thì thế nào mình cũng nhắn tin cho một ai đó để kể lể, than vãn, chia sẻ rùi.. Hôm nay sực nhớ ra điều đó mà nghĩ mãi cũng chẳng biết nhắn tin cho ai nữa.. Sad thế chứ…

Một buổi chiều ở C1..

Một bữa cơm tối..

Một cốc sữa chua đánh đá..

Một tối Mỹ Tâm với “Trở lại”..

Còn lại là: Dọn nhà và dọn nhà và bóng đá..

Bây giờ đã chuẩn bị bắt đầu trận đấu Đức – Áo, mình sẽ cầm đội Áo và Đức chấp 2 quả. Hi vọng là sẽ chiến thắng. Cơ mà có chiến thắng hay ko thì ng mình cá cược vẫn cứ mất tăm, chẳng thấy tăm tích gì để thanh toán nợ nần cả. Nhưng thôi bóng đá thì phải có cá cược tý mới vui và mới có chút hứng thú để mình fancy nó chứ nhỉ. Đang tập đấy..

Thanks..

Cảm ơn bạn nhiều, những người bạn của tôi! Thật không tốt khi để mọi người cứ lo lắng mãi về mình thế. Tớ hứa, tớ sẽ thay đổi!

To Kitty KV: Lâu lắm rồi tớ và V ko nói chuyện nhỉ? Mà có nói chắc gì V đã kể những chuyện thâm cung bí sử trong lòng V cho tớ nghe. Không sao đọc blog của V cũng hiểu được V phần nào. Dường như V sống lãng mạng quá. Cuộc sống đâu phải là màu hồng. V cứ như thế liệu có thể V sẽ đánh mất cơ hội yêu và được yêu đấy. Có ai sống với quá khứ đâu. Kitty của chúng tớ như thế mà, rồi sẽ có người hiểu và đi cùng V mãi mãi sau này thôi.

@Kitty: Vân ah! Đối với tớ cậu luôn là cô gái dịu dàng, dễ thương và giỏi giang nữa, mong cho con tim mau vui trở lại nha!

Bóng đá đã dạy chúng ta điều gì? Thứ sáu, 13/6/2008, 08:31 GMT+7

Các chuyên gia bóng đá đã thất bại khi họ dự báo về trận đấu giữa đội tuyển Đức và Croatia. Và rất nhiều người hâm mộ bóng đá chúng ta cũng thất bại trong dự báo của mình. Không phải họ không hiểu được cái mạnh, cái yếu của hai đội tuyển kia là gì. Nhưng họ đã không để ý đến một điều vô cùng quan trọng. Đó là: cuộc sống luôn luôn chứa đựng những bất ngờ. Việc đội tuyển Hà Lan thắng đội đương kim vô địch thế giới Italia cũng là một bất ngờ. Và bất ngờ đến lộng lẫy trong EURO bốn năm về trước là sự thăng hoa của một đội bóng không nằm trong ý nghĩ của chúng ta – đội tuyển Hy Lạp.

Vậy bóng đá có dạy cho chúng ta những gì về cuộc sống này không? Xin thưa, bóng đá không dạy cho chúng ta kỹ thuật bóng đá mà dạy cho chúng ta nhiều điều về cuộc sống này. Chính vì thế mà môn thể thao này đã quyến rũ loài người ngay từ thuở nó ra đời.

Điều thứ nhất: Đó là sự bất ngờ của đời sống. Trước mọi trận đấu, chúng ta đều phân tích vô cùng kỹ lưỡng và đưa ra rất nhiều khả năng trận đấu có thể diễn ra. Nhưng mọi phân tích và dự báo của chúng ta cũng chỉ là một thứ công việc nhiều lúc lẩm cẩm và đầy thô thiển. Chính vì thế mà khi trái bóng bắt đầu lăn thì chẳng còn ai nhớ những phân tích đầy lý luận này nọ nữa. Trái bóng cuốn đi như như chính cuộc sống này. Nó cuốn chúng ta vào dòng chảy của nó. Và chúng ta không bao giờ biết trước điều gì sẽ hiện ra hay xảy ra sau từng vòng lăn của trái bóng. Chính vì trong mỗi vòng lăn của trái bóng đều chứa đựng những bất ngờ thì môn thể thao này mới còn tồn tại và quyến rũ chúng ta đến tận bây giờ. Cũng như vòng lăn của mặt trời mỗi ngày luôn luôn hé lộ cho con người những vẻ đẹp và bí ẩn của đời sống. Nếu mỗi ngày mới không mang lại cho chúng ta những bất ngờ kỳ diệu trong mong ước của chúng ta thì chúng ta không đủ kiên nhẫn để sống bảy tám chục năm dằng dặc với công việc như một người tù khổ sai để mà làm gì.

Điều thứ hai: Đó là khát vọng vươn tới cái đẹp và giấc mơ của con người. Nếu tất cả những đội bóng đều bước vào trận đấu với ý thức đầy tính nô lệ và ngớ ngẩn về sự phân định đẳng cấp của mình thì tất cả các trận đấu chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Nếu Hà Lan và Croatia nghĩ rằng mình đá thì cứ đá thôi chứ Đức và Italia là đẳng cấp trên mình thì chúng ta đâu có được những cảm xúc tuyệt vời khi chứng kiến họ thi đấu. Bất cứ đội nào bước vào sân cỏ cũng mang theo họ một giấc mơ và sự dâng hiến. Cuộc đời cũng vậy, thưa các bạn. Nếu những người nghèo khổ và đứng ở vị trí thấp nhất trong xã hội lại nghĩ rằng nghèo hèn như mình thì mơ ước để làm gì thì họ sẽ sống ra sao? Vươn đến cái đẹp và giấc mơ không bao giờ là độc quyền của những người có quyền thế và giàu có. Trong mười mấy năm nay, tôi theo dõi đầy hứng thú bóng đá khu vực Đông Nam Á. Có một đội bóng mà tôi luôn luôn theo dõi với một sự xúc động lạ thường. Đó là đội tuyển Lào. Có những lúc, tôi nghĩ Lào sẽ bỏ không tham dự bóng đá khu vực vì họ luôn luôn thua với một tỷ số choáng váng. Nhưng lúc nào họ cũng bước vào trận với một tinh thần trong sáng và khát khao mãnh liệt. Đội tuyển Việt Nam đã nhiều lần thắng họ đến 9, 10 bàn. Những lúc đó, tôi lo sợ họ sẽ sụp đổ tinh thần. Nhưng không. Họ luôn luôn hiện ra thật xúc động và thật đẹp. Còn đội tuyển chúng ta khi thua thì suy sụp như những kẻ vô hồn và quá tội nghiệp. Bởi một trong những lý do là đội tuyển chúng ta thi đấu đã thực sự không vì cái đẹp và sự dâng hiến. Họ thi đấu vì “lòng tham”. Chủ nghĩa thành tích chính là một lòng tham.

Điều thứ ba: Sự thất bại của thói ngạo mạn. Thói ngạo mạn dù sớm hay muộn cũng đưa con người đến thất bại. Tại sao nhiều đội mạnh lại rơi vào thất bại thảm hại trước các đội yếu hơn? Nguyên nhân là thói ngạo mạn. Lịch sử nhân loại đã chứng minh thói ngạo mạn đã từng giết chết các đội quân xâm lược hùng mạnh. Thói ngạo mạn làm cho kẻ mạnh nhiều lúc trở nên mù loà. Thói ngạo mạn thường dẫn chúng ta đến chủ quan. Lúc này tôi lại nhớ đến câu chuyện về thói ngạo mạn của một võ lâm. Sau nhiều năm theo thầy học võ trên núi, gã ngỡ rằng đã giỏi hơn thầy. Thế là dục vọng trở thành đệ nhất kiếm trong thiên hạ đã đẩy gã đến hành động giết thầy để chiếm ngôi vị. Hôm đó, người thầy chống một cây gậy trúc xuống núi. Gã đệ tử chặn đường thầy mình và đòi giết khi thầy không có một tấc vũ khí trong tay. Người thầy già nói với gã học trò bất nghĩa kia rằng nếu gã chém đứt được cây gậy trúc trong tay ông thì ông sẽ tự sát chứ không cần gã phải ra tay. Kẻ ngạo mạn kia cười khẩy và rút kiếm chém đứt cây gậy trúc. Nhưng gã biết đâu rằng nhát kiếm của gã đã vạt nhọn cây gậy trúc và biến nó thành một vũ khí lợi hại của người thầy. Khi gã chưa kịp thu lại đưòng kiếm thì cây gậy trúc kia đã xuyên thủng họng gã. Thói ngạo mạn, vô ơn và sự phản bội của gã đã biến gã trở thành một kẻ mù loà. Và thói ngạo mạn của gã đã phải trả giá bằng cái chết.


Cho đến lúc này, ch
ng có chuyên gia nào, chẳng có sự phân tích nào cho chúng ta biết đường đi của trái bóng trong mỗi trận đấu sắp tới. Bóng đá đâu chỉ là bóng đá. Môn thể thao này chứa đựng những điều kỳ diệu của cuộc sống. Và tôi lại nhớ đến một bài đồng dao mà chúng ta hát mãi mấy trăm năm nay rồi – bài đồng dao về con voi:

Con vỏi con voi

Cái vòi đi trước

Hai chân trước đi trước

Hai chân sau đi sau

Còn cái đuôi đi sau rốt

Tôi xin kể nốt

Cái chuyện con voi

Nghe bài đồng dao này nghe có vẻ buồn cười. Đương nhiên vòi phải đi trước, đương nhiên chân trước phải đi trước, đương nhiên chân sau phải đi sau và đuôi thì phải ở cuối cùng… nói thế thì nói làm gì. Khác nào bảo mắt để nhìn, mũi để thở, miệng để nói, cơm để ăn, áo để mặc, nhà để ở… Vậy thì tại sao ông cha lại sáng tạo ra bài đồng dao này và vì sao người ta vẫn hát mãi mà không thấy buồn cười? Theo tôi, vì người sáng tác ra nó muốn gửi đi một thông điệp rằng: mọi điều trong cuộc đời này chỉ tồn tại khi nó vận hành đúng quy luật của nó. Con voi có thể coi như một xã hội hay chính là cuộc đời rộng lớn. Dù cho lớn đến đâu và không vận hành đúng quy luật, mà phá vỡ quy luật thì sẽ sụp đổ. Con voi mạnh mẽ nhường kia, nhưng nếu chân trước của nó đi sau và chân sau lại đòi đi trước thì chuyện gì sẽ xảy ra? Thì nó sẽ ngã kềnh ra chứ chẳng còn gì khác. Bài đồng dao khẳng định chân lý đó.

EURO 2008 cũng mới chỉ bắt đầu. Sẽ còn rất nhiều điều thú vị và bất ngờ hiện ra. Nó mang lại cho chúng ta những cảm xúc lạ kỳ. Và sau cảm xúc đó, chúng ta ngồi xuống với một ly cà phê buổi sớm và suy ngẫm. Chúng ta sẽ nhận ra quá nhiều điều không nhỏ.

Vương Thảo (Vietimes)

Một buổi đi chơi thú vị

Hôm nay đi chơi với một ng bạn. Thấy rất vui.
Lại thấy mình được chiều chuộng…
Lại thấy có người sẵn lòng vì mình..
Lại thấy một cánh cửa hòan tòan đóng lại, sẽ có nhiều cánh cửa khác mở ra..
Lại thấy con người ta đâu phải sống chỉ vì hòai niệm
Lại thấy cuộc sống này đáng sóg biết bao…
Lại thấy được hát, được nói, được vui, được cười, được dỗi..
Lại thấy không hẳn đã hết cảm xúc, không hẳn đã hết yêu thương.

Nhưng tự hứa với mình..
Không bao giờ nên để mình quá bị phụ thuộc bởi ai, bởi điều gì…
Trong chuyện gì cũng nên học cách sống độc lập
KHông bao giờ để mình yếu mềm đến thế..

Cơn say nắng – From Kengvn

San ngồi trong bóng tối, lặng im, tay xoay xoay chiếc nhẫn đeo nơi ngón áp út. Chiếc nhẫn bằng vàng trắng mỏng manh nhưng cứng cáp bao quanh lóng tay của San tượng trưng cho một sự ràng buộc, tuy nhiên giờ đây San lại quá tự do. Giá như có một sợi dây hữu hình kìm cương con ngựa bất kham trong San lại…

*

- Xin lỗi! Anh có thể ngồi cùng bàn với em được không? – Một thanh niên đến kéo chiếc ghế đối diện San với mắt cười, môi cười.

- Chỗ đó trống và em cũng không thể ngồi cùng lúc cả hai chiếc ghế. – San lơ đễnh nhìn lướt qua, rồi lại quay mặt về phía bầu trời.

- Cảm ơn em! – Kẻ lạ mặt ngồi xuống,

- Xung quanh rất nhiều bàn trống, sao anh lại muốn ngồi ở đây? – San cắc cơ hỏi.

- Thực ra từ nãy đến giờ anh đã đi theo em đấy! – gã thanh niên tỏ vẻ bí ẩn.

- Sao lại theo dõi em? – San nhướng mày, quay mắt về phía gã, vẻ khó chịu.

- Không phải theo dõi, mà từ em có một ma lực kéo anh đi theo. Có cái gì đó rất lạ…

- Nực cười! Anh thấy tôi đẹp và đi một mình nên muốn tán tỉnh sao? – giọng San cáu kỉnh.

- Anh biết em không ngoan hiền, nhưng có nhất thiết phải đanh đá như thế với một người vừa mới gặp mặt không?

- Tôi ngồi đây vì có nhã hứng ngắm thành phố chứ không phải để nói chuyện tầm xàm với một người lạ mặt vô duyên… – San dường như cố ý bộc lộ hết vẻ kênh kiệu đáng ghét của mình.

- Để chuộc lại cái tội vô duyên anh mời em một ly nước nhé! – có vẻ anh ta vẫn môi cười, mắt cười.

- Khỏi cần. Tôi không thiếu tiền để trả cho một ly nước.

- Nếu em thấy khó chịu quá thì anh sẽ đi vậy! Xin lỗi đã làm em mất vui!

- Xí… – San quay mặt ra khoảng trời dịu mát của thành phố lúc cuối chiều, không thèm nhìn cái gã vô duyên lấy nửa con mắt. Chẳng thèm biết gã đi đâu về đâu, chẳng thèm nhớ cái bản mặt gã như thế nào nữa. Tưởng là con gái dễ tán lắm sao. San không giống mấy đứa con gái khác cứ thấy trai là nhảy bổ vào. San từ lâu đã luôn có ác cảm với những kẻ cứ xoắn xít lấy mình.

Thành phố lên đèn, sự chuyển giao của hoàng hôn biến mất. San gọi tính tiền để về. Người phục vụ đi ra cúi đầu lịch sự nói: “Dạ thưa, anh hồi nãy ngồi cùng chị đã trả tiền rồi ạ!”. San chưng hửng, rồi khó chịu, hậm hực xách giỏ đi về. Vô duyên vô cớ lại mang nợ của một gã vô duyên. Gã đó đúng là đồ khùng.

San về căn phòng của mình, đìu hiu vắng ngắt. Vừa lấy đồ đi tắm thì chuông điện thoại reo: Đầu máy là một giọng nói nửa quen nửa lạ:

- Em về nhà chưa nè?

- Xin lỗi anh là ai ạ?

- Người lạ mặt vô duyên đã đi theo dõi em đó!

- Sao biết số điện thoại của tôi?

- Em cho anh biết mà!

- Tôi đâu có bị điên mà nói với anh chứ?

- Vậy em đeo cái gì trên điện thoại nào? Không phải là mười con số và hồn nhiên để điện thoại trên bàn sao?

- Hứ…

- Anh thực lòng muốn kết bạn với em! Sẽ rất vui nếu mời được em đi uống café lần nữa.

- Tôi thì không vui, nhưng tôi sẽ chấp nhận đi uống café với điều kiện anh để tôi trả tiền.

- Em, sao mà có vẻ sòng phẳng quá!

- Tôi không thích nợ ai cái gì cả. Tối mai, ở chỗ cũ…

San cúp máy một cách rất gắt, không để cho kẻ vô duyên đó nói thêm lời nào nữa. Cô đã quen bị trai tán tỉnh đến mức không còn thấy hào hứng hay có chút gì đó thú vị trong những phi vụ làm quen kiểu này nữa. Toàn là “vở cũ soạn lại” chẳng còn gì là bất ngờ, đột phá cả. San chẳng hiểu tự khi nào mình sợ cái cảm giác bị người khác vồ vập, tất cả những ai tỏ ra quá quan tâm, gần gũi đều tạo cho San cảm giác không an toàn. San đã quen là kẻ phải đi chinh phục.

*

Diamond Plaza sầm uất, dân teen tụ tập đông đúc với những phục trang quái dị, sốc mắt. San bấm thang máy, đỏ đèn số 13, rồi khoanh tay lơ đễnh với những tiếng nhí nhố đùa nghịch của các cô cậu trẻ tuổi đi xem film ở bên cạnh. San không đi xem film, cô bước thẳng vào nhà hàng Hàn Quốc Brother, tìm đúng chiếc bàn hôm qua và ngồi xuống, khoảng không bên ngoài nhợt nhạt vàng trên những ánh đèn màu lấp lóa phía dưới. San thích ngắm thành phố từ trên cao khi màn đêm buông xuống, thấy những dòng sáng lưu chuyển hối hả phía dưới, mọi thứ huyền ảo mơ hồ, không có bất cứ cái gì rõ rệt đập vào thị giác. Ở trên 13 tầng lầu này, San dễ để cho cảm xúc của mình miên man, nhẹ bẫng. Vì San không thể bay, nên ít ra cô cũng muốn cảm giác của mình có thể lơ lửng trong trạng thái không trọng lượng, bay phiêu du lãng lãng và tự do.

Có tiếng kéo ghế ở phía đối diện, San quay lại một cách chậm rãi, nhìn người đàn ông hôm qua bằng một kiểu cách xoi mói. Để anh ta yên vị và cất lên câu nói mở đầu: “Chào em, hình như em cũng vừa mới đến được vài phút?”. San mới mấp máy đôi môi căng mọng phủ son bóng của mình:

- Tóc thời thượng, áo Armani, viết Monblant, di động Mobiado,… đẹp trai, sành hàng hiệu như thế thì tại sao phải mất công đi tán gái nhỉ?

- Híc! – anh ta méo mặt, bặm môi cúi xuống hai bàn tay lồng vào nhau lúng túng và im lặng vài phút. San khoanh tay trước ngực, gương mắt nhìn thách thức, cho đến khi anh ta ngẩng phắt lên nhìn thẳng vào mặt cô với đôi mắt sáng lửa – Em tin không? Có lẽ anh bị say nắng em rồi!

- Haha… – San phì cười và thấy Anh có gặp tôi ngoài nắng đâu mà say?

- Khi anh nhìn thấy em một mình lặng lẽ ngồi uống cafe trong Window 4, anh đã không thể rời mắt khỏi em. Rồi em rời quán, dạo bộ trong công viên, anh đã đi theo, cho đến khi em vào Diamond xem phim, anh cũng ngồi rất gần em. Cuối cùng em vào đây rồi anh mới dám đến làm quen.

- Sao anh dám chắc rằng tôi đi một mình? Sao không nghĩ là tôi đang chờ một ai đó?

- Anh cũng không rõ cảm xúc của mình, nó thúc giục anh đi theo em…

- Tôi rất hay bị làm quen kiểu này, anh có thể nghĩ ra kiểu làm quen nào mới hơn không?

- Nghĩa là em cho anh cơ hội bắt đầu làm quen lại?

- Tùy sự sáng tạo hoặc kinh nghiệm của anh thôi!

- Ngồi chờ anh chút nhé!

Anh ta đứng dậy, đi ngược lại với tầm mắt San, cô cũng không ngoái lại để nhìn xem anh ta đi đâu, làm gì. Chưa đầy một phút, trước mặt San đã là bó hoa hướng dương vàng rực rỡ được bao gói cầu kỳ…

- Hy vọng loài hoa này sẽ đem cho anh ánh sáng để nhìn thấy tâm hồn em.

- Sến như film ấy! Nhưng cũng có vẻ thú vị, em sẽ nhận, anh hài lòng nhé!

Đó là một cuộc làm quen hữu ý, chàng trai lạ mặt, vô duyên, lãng mạn bám đuôi San tên Phong. Cơn gió đó vô tình nhìn thấy San trong một ngày chủ nhật nắng đẹp đã bị say ngây ngất. Những cuộc say nắng thì luôn luôn ngắn ngủi chóng vánh. Sau những khó khăn ban đầu như một phép thử của San cho bất cứ gã trai nào muốn đến với mình, cô đã trở nên hiền lành, mỏng manh bên cạnh Phong.

San chẳng hỏi Phong bất cứ điều gì, bởi nhìn con người anh cũng dễ suy đoán ra một cuộc sống toàn vẹn. Thoang th
oảng mùi nước hoa quyến rũ, phảng phất hương xạ ấm áp, nồng nàn, giọng nói Phong trầm và đầy mãnh lực, cuốn hút San bằng bí ẩn ma mị. Người như Phong sẽ chẳng thiếu những cô ả xinh đẹp vây quanh, người như Phong sẽ tiếp tục tạo dựng nên những điều toàn vẹn từ một nền tảng toàn vẹn. Còn San thì khiếm khuyết tất cả. Cái ý nghĩ về tình yêu và hạnh phúc trong San cũng khiếm khuyết, cô không đủ tự tin để đặt tình yêu vào ai đó nữa, cô thả mình trôi theo những thứ xúc cảm vội vã, phủ đặc trong phút giây rồi tan loãng trong khoảnh khắc. Nên khi Phong nói có lẽ anh bị say nắng San thì lòng cô đã mở một cánh cửa tiếp nhận anh.

Từ khi quen Phong, San có những tháng ngày rực rỡ, tươi tắn. Chưa người đàn ông nào nhiều tiền và nhiều thời gian với San như vậy. Anh có thể xuất hiện bất cứ lúc nào San cần, đi bất cứ nơi đâu San thích và làm bất cứ những gì San thích. Phong không hề tỏ ý gạ gẫm San ngủ với mình, ngoài việc ôm hôn cô như những người yêu nhau thực sự, nên San đã dẹp bỏ ý nghĩ về chuyện tình một đêm với người đàn ông quá ư tuyệt vời này. Ít ra cũng để nó mang hương vị của một cuộc tình với đầy đủ cung bậc cảm xúc. Tròn một tháng quen nhau, ở trên độ cao 13 tầng của Diamond, Phong ôm San trong vòng tay và hai người đứng ngắm thành phố lên đèn theo thói quen cũ.

- Em có muốn chúng ta kết hôn không? – bất chợt phong thì thầm vào tai San.

- Em chưa hề nghĩ, chúng ta mới quen nhau một tháng thôi mà! – San ngập ngừng – Vốn dĩ em không thường ngộ nhận về tình cảm của người khác, nên em không nghĩ anh sẽ muốn cưới em làm vợ…

- Sao em không nghĩ nhỉ? Thực sự hôm nay anh muốn cầu hôn em. – Giọng nói Phong dứt khoát, hân hoan.

- Thôi đừng đùa em nữa… – San thẹn thùng, mặt đỏ theo mảng sáng tối của ánh đèn.

Phong kéo người San quay lại, ghé sát vào mặt cô, thì thầm rõ ràng từng tiếng: “Chúng mình sẽ lấy nhau em nhé!”. San ngây ngất… chỉ là một cơn say nắng, cớ sao Phong muốn gắn bó cả cuộc đời với San? Cho đến khi Phong kéo bàn tay của San ra, lồng vào ngón áp út một chiếc nhẫn, đặt cọc cho tương lai của mình vào bàn tay San thì cô mới choàng tỉnh tin đây là sự thật. Một phần triệu điều kỳ diệu trong cuộc sống đã dừng lại nơi San.

- Sao anh lại muốn cưới em?

- Anh không cần một người vợ đẹp, không cần một người vợ giàu, cũng không cần một người phải biết về công việc của anh để cùng gánh vác. Anh chỉ cần một người có thể khiến anh cảm thấy bình an và xoa dịu những cảm giác của mình, và anh tìm thấy điều đó từ em.

Dĩ nhiên San chấp nhận làm hôn thê tương lai của Phong, như một giấc mơ được hiện thực hóa, dễ gì San tìm được một chỗ dựa vững chắc như Phong. Năng lực, địa vị, tiền tài,… Phong sở hữu từ lúc mới sinh ra. Lớn lên đi du học rồi trở về nước phát triển sự nghiệp của gia đình. Tạo hóa sắp đặt sẵn cho Phong một cuộc sống hoàn hảo đáng mơ ước với vô số người, nhưng rồi tự bản thân anh không thể hiểu hoàn hảo như thế để làm gì? Bởi vì anh không thể cảm nhận được những điều bình dị như bao người bình thường khác, không cần bất cứ nỗ lực nào anh cũng có thể dễ dàng nắm bắt lấy thành công. Vì thế cuộc sống của anh cứ trôi tuột đi, bề ngoài là sự thăng tiến dễ dàng như chiếc trực thăng lên thẳng giữa bầu trời rộng lớn trong xanh không chịu bất cứ sự vướng víu nào, nhưng thực tế tâm hồn anh lại như một chiếc gàu bị tuột dây rơi thẳng xuống cái giếng sâu, tối om, đen ngòm. Ranh giới giữa hai thái cực cách nhau vô tận lại thường mỏng manh đến lạ. Anh đã hiểu ra sự khiếm khuyết lớn của cuộc sống hoàn hảo là như thế nào, để không cần phải cưới về một cô vợ hoàn hảo để phải bình phương sự khiếm khuyết đó trong một tâm hồn trống rỗng, hoang mang. Nên anh quyết định cầu hôn San, anh thực sự cần một cuộc đời không hoàn hảo. Song sẽ phải đấu tranh rất nhiều để vượt qua và làm thay đổi những phán quyết của gia đình.

*

Chiếc nhẫn đính hôn của Phong vẫn đeo trên ngón tay của San, đã hơn nửa năm, nhưng Phong đã không ở bên cạnh cô nữa. Anh đã đi đâu đó rất xa, thật xa, và San chẳng biết bao lâu nữa mới có thể gặp lại anh.

Ngày đưa tiên Phong đưa San ra mắt gia đình anh đúng là một ký ức tồi tệ. Mặc dù đã được trấn an tinh thần từ trước, nhưng San không khỏi bị sốc khi phụ mẫu Phong hỏi về gia thế của cô, khi biết được San sống tự lập từ nhỏ vì cha mẹ li dị thì mẹ phong buông một câu đầy xúc phạm tổn thương…

- Bác không thích cháu và Phong lấy nhau, vì con gái có cha mẹ li dị thường không được giáo dục tử tế. Phong là con một, nên gia đình bác cũng đã chọn cho nó một đứa con gái gia giáo, môn đăng hộ đối rồi…

San cắn môi, nước mặt chực trào lên khóe mắt, cố kìm nén nó không chảy ra, rồi cô cũng chẳng nhớ mình đã nói gì để rời khỏi ngôi nhà đó. Phong đuổi theo San trước khi tím mặt nói với mẹ mình một câu đầy bất nhẫn: “Mẹ khiến con thất vọng quá!”

San trả lại chiếc nhẫn đính hôn cho Phong, nói anh hãy bỏ ý định cưới cô, vì cô không thể hợp với gia đình của anh. Nếu anh thực sự thích cô thì hãy cứ làm tình nhân của nhau cũng được. Phong lặng im, một lần nữa lồng chiếc nhẫn vào tay San: “Hứa với anh là em sẽ không bao giờ bỏ chiếc nhẫn ra khỏi tay nữa nhé!”. San gục mặt vào ngực Phong, khóc sụt sùi như một đứa trẻ, đã rất lâu rồi mới biết nước mắt có vị mặn ra sao. Đã hết cơn say nắng trong một cuộc tình không cần lý do, không phải dằn vặt bởi giới hạn nào, hiện tại San thực sự yêu Phong, nên cô biết mình sẽ lại khổ đau, day dứt vì người mình yêu và phơi trên bờ môi biết bao vị đắng.

San nguyện sẽ không bao giờ tháo bỏ chiếc nhẫn ra khỏi tay, như thiết lập một sự kiên định để giữ gìn tình cảm của mình với Phong. Sâu thẳm trong tâm, San muốn được ở cạnh người đàn ông đó đến cuối đời. “Chúng ta sinh con đi, rồi cha mẹ sẽ phải chấp nhận thôi!”, Phong thủ thỉ vào tai San trong những giây phút lãng mạn nồng nàn của hai người. San e thẹn gật đầu, mơ đến ngày mình hạ sinh ra một em bé sở hữu cả nét đẹp của cha lẫn mẹ.

San chưa kịp mang bầu, thì tự nhiên Phong không thấy xuất hiện trước mắt cô nữa, anh hoàn toàn biến mất khỏi cuộc đời cô. San không thể gọi điện mà nghe được giọng nói của Phong, điện thoại lúc nào cũng báo khóa máy. Chợt giật mình nhận ra cô không hề biết gì về Phong, cô cũng chưa bao giờ quan tâm Phong ở đâu làm gì, bởi anh là người luôn tìm đến với cô trước. Ngoài ngôi nhà có cha mẹ Phong ở, San không biết gì hơn, chẳng lẽ San đến đó tìm anh? Với cô đó là một địa điểm tồi tệ, một ký ức xấu xí khiến cô sợ hãi. Cô không chịu được sự khinh miệt của cha mẹ anh với một đứa con gái đầy những khiếm khuyết như cô. Nên San chỉ còn biết lang thang tìm anh ở những nơi hai người đã từng hẹn hò, có thể sẽ lại gặp anh, hoặc ít ra cô còn thấy anh xuất hiện trong tầm mắt của mình bằng một ảo ảnh mờ phai.

Hằng đêm San đều ngồi trong bóng tối, xoay xoay chiếc nhẫn đính hôn của Phong nơi ngón tay, ước gì có một phép màu, như cậu bé Aladin rơi vào hang tối xoay chiếc nhẫn thần trong tay để được trở về nhà, với cuộc sống rực rỡ ánh sáng. San đã hứa với Phong sẽ không bao giờ tháo bỏ nó ra khỏi tay, nhưng mọi việc kết thúc chóng vánh như thể Phong đã thoát ra khỏi cơn say nắng khiến San không khỏi suy nghĩ. San hoài nghi về sự biến mất của Phong. Phải chăng anh đã tỉnh khỏi cơn mê từ một chiều chủ nhật nắng đẹp? Phải chăng Phong chưa hề đổ đầy tình yêu vào tim và đã có một khoảng trống để Phong kịp thời quay lưng bỏ đi khi nhận ra “say nắng chỉ là chóng vánh”?

San không còn thích ánh sáng nữa, cô thường ẩn mình trong bóng tối, lòng trĩu nặng những hoài cảm về Phong, về một cuộc tình ngắn ngủi nhưng đã thăng hoa đến tột đỉnh. Nửa năm trôi qua, San vẫn không tìm được lý do cho việc Phong đã đột ngột biến mất, cô không giải thích được với trái tim mình nên vẫn cứ ngồi đợi chờ và thương nhớ Phong trong bóng đêm dài bao phủ nhịp đời của mình.

Phong giờ ở đâu?

Gap go sau 4 nam…

Hôm nay mình được tặng 1 tấm hình rất to cỡ 1m x 1,5m. Hoành tráng. Mà lại là ảnh mình nữa chứ! Quá đẹp. Mỗi tội cái ảnh đó từ năm lớp 10 rồi.

Dù sao thì cũng rất vui. Vì một ng đã rất tận tình, đã rất kỳ công làm nó cho mình. Từ trước đến h, những gì ng đó làm cho mình cũng rất công phu, tỉ mẩn..

Một người bạn mà lâu lắm rồi, có thể là 4 năm rồi mình mới gặp lại. Vậy mà vẫn thật là chân thành…

Dạo này mình gặp rất nhiều bạn: cả cũ và mới. Có những người tình cờ gặp lại sau 4 năm. Có lẽ mốc 4 năm đánh dấu nhiều điều thay đổi trong cuộc sống của mình, và giờ đây sau 4 năm lại thêm nhiều dấu ấn, nhiều bước ngoặt.

Đầu tiên là phải nói đến A, một người mình luôn tôn trọng, luôn yêu quý với những kỷ niệm mà có lẽ đi suốt cuộc đời này mình cũng ko thể tìm được những cảm xúc như thế. Một thời để nhớ, một thời sẽ không quên. Nhưng bây giờ cũng như xưa, có lẽ mọi chuyện cứ nên diễn ra như thế và dừng lại như thế. Hãy để kỉ niệm mãi là những kỉ niệm đẹp. Và giờ chúng ta sẽ là những người bạn tốt, thỉnh thỏang gặp lại hàn huyên tâm sự những chuyện ngày xưa, ngày nay và tương lai, cho dù 2 anh em giờ đang có thể nói là rất khó khăn trong việc xác định chuyện tương lai của mình.

Người thứ 2 mình gặp lại sau 4 năm là HA, vẫn thế, vẫn cứ trẻ con thế…Sau 4 năm mà ko khác là bao. Nhớ về HA là nhớ về những kỉ niệm rất trẻ con…Hôm trước HA nói với mình là sau 4 năm mà bạn không bao giờ cười tươi được. Mình thấy buồn cho bạn. Mình cứ nghĩ là bạn sẽ luôn vui vẻ và luôn tươi cười, cũng như sẽ ko có j làm bạn buồn thế. Nhưng giờ sau 4 năm, đã thay đổi nhiều, con người ta đã phải lo toan nhiều hơn, trải nghiệm cuộc sống hơn và cũng nhiều mất mát hơn…nên có lẽ bạn mới thế!

Người thứ 3 là ng tặng mình tấm hình ngày hôm nay. 4 năm ko một tin tức. Ko bao giờ liên lạc. Đùng một cái xuất hiện…và vẫn với những sự quan tâm như trước kia…

Nhưng mà mình của mấy năm trước và mình của bây giờ cũng đã khác đi khác nhiều rồi. Chợt thấy mình trở nên ngày càng ngang bướng, lạnh lùng và nhiều khi là …thật khó có một cảm xúc gì đó!

Em đã 25 chưa nhỉ?

Lấy chồng…

Tự dưng có người hỏi: Em lấy chồng để làm gì?
– Ừ, lấy chồng để làm gì nhỉ?
– Con gái lớn thì phải lấy chồng…
– Nhưng để làm gì kia chứ?
– Lấy chồng… để làm tròn trách nhiệm với bố mẹ?

Di Linh

Nhớ năm 22 tuổi từng nói với mẹ: Con sẽ lấy chồng khi con 25 tuổi.
Mẹ hoài nghi:
– Con yêu ai rồi?
– Dạ chưa nhưng rồi con sẽ phải yêu ai đấy chứ?

25 tuổi ta nói với mẹ: Con sẽ lấy chồng khi con 27 tuổi.
Mẹ lo lắng:
– Không phải 25 sao?
Mẹ sợ con gái mẹ cứ lông bông mãi, mẹ sợ chẳng ai đủ kiên nhẫn để chờ ta…

Còn ta, lấy chồng, nghe từ hồi bé xíu, nhưng 25 tuổi rồi vẫn thấy mơ hồ.

Lấy chồng nghĩa là hai người cùng ký vào giấy đăng ký kết hôn, nguyện sẽ yêu thương chăm sóc nhau hết trọn cuộc đời. Nhưng chỉ là thoả thuận thôi mà, cuộc sống với bao lo toan bộn bề, mấy ai còn nhớ mình đã hứa những gì?

Lấy chồng nghĩa là hai người sẽ cùng chung sống dưới một mái nhà, ta sẽ sống cùng một người xa lạ, không phải bạn thân, không phải em gái… sẽ có những mâu thuẫn, bất đồng, giận dữ, hờn ghen, nuối tiếc.
Sẽ phải từ bỏ thói quen lang thang Đinh Lễ, Megastar vào những ngày cuối tuần.
Sẽ không còn được cùng cô bạn thân rong ruổi trong những chiều đầy gió.
Không còn được ngủ nướng.
Không còn được thức đến 2, 3 giờ sáng cố đọc xong cuốn sách mà ta thích.
Không tụ tập, không hội họp bạn bè.

Lấy chồng, ta sẽ phải làm một người lớn đúng nghĩa.
Sẽ phải học nấu những món mà người xa lạ thích ăn.
Sẽ phải học cách lắng nghe nhiều hơn, quan tâm nhiều hơn, chia sẻ nhiều hơn… và cả động viên nữa.
Sẽ phải học cách nuôi dưỡng, dạy dỗ những đứa trẻ.
Sẽ phải học quán xuyến, chăm sóc một gia đình nhỏ.

Nhiều thế cơ mà sao mẹ lại cứ muốn con gái lấy chồng?

Con gái lấy chồng rồi, mỗi lần hàng xóm có đám cưới bố không thở dài lo lắng… Mẹ cuối tuần gọi điện thoại không còn giục: Con gái yêu đi, còn lấy chồng nữa.

Con gái đi lấy chồng, sẽ có thêm một đại gia đình lớn để yêu thương, chăm sóc, để được yêu thương. Ừm, ta sẽ có thêm một ông bố, một bà mẹ, có nhiều hơn một nơi để trở về khi bế tắc, bất an.

Con gái lấy chồng, mẹ không còn lo lắng con gái mẹ ế chỏng ế chơ. Con gái sẽ tìm thấy người đàn ông thuộc về con, của riêng con, người sẽ san sẻ với con những ưu phiền trong cuộc sống, một nơi bình yên để con ngả đầu vào khi mất thăng bằng. Người sẽ cùng con bước qua những thăng trầm, chỉ cho con biết bình yên không chỉ là nơi con được sinh ra mà còn là nơi con tạo dựng nên.

Cuộc sống sẽ nhẹ nhàng hơn, đáng yêu hơn khi có một người luôn bên cạnh lắng nghe, động viên con!

Con gái lấy chồng rồi sẽ có những đứa trẻ. Con vốn thích trẻ con, rồi con sẽ yêu chúng. Con sẽ mỉm cười hạnh phúc khi nhìn đứa bé của con chập chững những bước đi đầu đời, dạy cho chúng những chữ cái đầu tiên… Đừng lo lắng con sẽ làm hỏng một con người, bởi lẽ con đâu chỉ một mình.

Cũng đừng lo lắng con sẽ mệt mỏi khi cứ luôn phải cố gắng, cố gắng. Khi thực sự yêu một người con sẽ muốn làm, thích làm chứ không còn là cố gắng.

Con gái hãy bắt đầu một tình yêu… yêu thương là cội nguồn của hạnh phúc.