Trong cuộc sống, hoặc chẳng là gì của nhau, chẳng mang một ý nghĩa gì với nhau cả, hoặc mỗi người xung quanh chiếm một vị trí nhất định trong lòng mình. Chỉ có điều, nhiều khi, có một vài mối quan hệ ta không biết đặt chúng vào vị trí nào cho thích hợp, những mối quan hệ không có tên gọi….
Một lần mình hỏi người ấy: “Em có ý nghĩa gì với anh?”. Người ấy bảo: “Có thể rất nhiều, nhưng lần sau em đừng hỏi anh những câu như vậy”. Mình đã rất muốn biết “rất nhiều” ở đây có nghĩa là gì? Tại sao lại không chắc chắn mà chỉ là “có thể”?…Có rất nhiều điều mình muốn biết, mình khắc khoải, mình cảm thấy dồn nén ứ đọng lại. Thế nhưng vì một chữ “nhưng” ấy, mình gạt bỏ hết, chẳng cần biết điều gì nữa cả. Vì người ấy đang lẩn trốn những câu hỏi của mình, mình làm người ấy thấy khó xử, mình biết lắm.
Mình và người ấy sinh ra đã thuộc về người khác rồi. Mình có người yêu, mình yêu anh ấy rất thật lòng và nghiêm túc. Người ấy có lẽ cũng thế, cũng yêu cô ấy nhiều như thế, chỉ có điều họ vẫn chia tay, ai dám nói chia tay là hết yêu rồi?! Mình biết, người ấy thông minh lắm, mạnh mẽ lắm để không bị vướng bận điều gì hết, vì sự nghiệp, vì tương lai, vì danh vọng và vì rất nhiều thứ, những điều tốt đẹp hơn chăng?! Kể cả mình, mình chiếm một vị trí trong tim người ấy, ít thôi nhưng cũng đủ để người ấy mất thăng bằng, và chỉ mất thăng bằng chứ không sụp đổ.
Mình có yêu người ấy không ư? Không, mình không hề yêu người ấy, mình đã có người yêu rồi, anh ấy khác với người ấy lắm, và vì thế nên mình rất yêu anh. Nhưng người ấy là gì của mình, mình chưa bao giờ tự hỏi lòng như vậy, mọi thứ cứ ở giữa những lơ lửng không tên. Thế mà hôm nay người ấy đã hỏi thế, người ấy đã hỏi rằng: “Em xem anh là gì của em?” Mình đã chẳng biết nói sao cả. Là gì nhỉ? Một người bạn? Một người anh? Chẳng giống thế, đúng hơn, người ấy chẳng là gì của mình, nhưng mình xem người ấy như một ai đó vô danh, mà mỗi lần buồn lắm có thể khóc, dù mình chưa làm thế bao giờ, nhưng mình cũng đã từng yếu đuối lắm để người ấy sẵn sàng bỏ dở mọi thứ đến an ủi mình. Tạm đặt người ấy vào một vị trí trong lòng, nhưng rất xa chỗ của bạn trai mình, và mình chưa kịp đặt tên cho vị trí ấy. Hay nói đúng hơn là mình chẳng biết gọi đó là gì.
Tụi mình không mờ ám, mối quan hệ không đi quá sâu tới mức cảm thấy có lỗi với người yêu. Nhưng những tin nhắn của người tuy không ngọt ngào mà mang quá nhiều ý nghĩa, và đôi lúc những cuộc điện thoại giữa đêm khiến mình như tan chảy. Dù vậy, cũng chỉ dừng lại có thế, chưa từng đi xa hơn. Hôm nay người ấy đã hỏi mình câu hỏi đó, và mình đã trả lời lặp lại điều mà người ấy đã nói trước đó rất lâu: “Có thể rất nhiều, nhưng lần sau anh đừng hỏi em những câu như vậy”. Người ấy nói: “Vậy là anh hiểu, em yêu anh”…mình im lặng chẳng nói gì. Mình đã không biết phải ứng xử làm sao, lúc ấy, mình muốn chấm dứt, chấm dứt tất cả mọi thứ, cả vị trí của mình trong lòng người ấy, cả nụ cười, những tin nhắn, những cuộc điện thoại khuya. Vì mình biết, mình không yêu người ấy!
Rất lâu, mình nhận được thư của người ấy:
“Anh ghét phải chấp nhận rằng em thuộc về một ai đó, rằng anh không thể nào có được em. Anh ghét phải chấp nhận rằng những gì mình đã có chỉ dừng lại ở đấy, đúng mốc thời điểm mà em cho là cần thiết. Anh và cô ấy đã yêu nhau bốn năm, nhưng anh chưa hề có được cảm giác rất lạ giống như khi nghĩ về em, và anh cũng ghét phải chấp nhận cả điều đó. Anh không thích em kể về một ai đó, rằng em đã gặp gỡ những người bạn như thế nào, những lúc em đi chơi bên một người đàn ông dù không phải là người yêu em. Anh ghét phải chấp nhận rằng anh thật sự đã rất ghen. Em là một người nào đó anh không biết đã chiếm vị trí nào trong lòng mình, nhưng anh lại muốn anh có một vị trí nhất định trong lòng em, và cả trong trái tim em nữa. Mỗi lúc nghĩ về em, anh cảm thấy cuộc sống của mình không khó nhọc, nhưng anh chẳng thể kéo em về bên mình giống như cách mà anh đã đẩy bạn gái anh ra xa. Anh chẳng đủ tử tế để vứt bỏ đi tham vọng mà lao theo con đường tình ái. Vì anh biết, mình không thể mang lại hạnh phúc cho em giống cái cách mà em luôn ca ngợi và cảm thấy hạnh phúc bên người yêu mình. Và đó là điều cuối cùng anh căm ghét nhất. Có thể rồi anh sẽ không hỏi em những câu như vậy nữa, nhưng anh sẽ trả lời câu hỏi cũ của em. Em chiếm một vị trí quan trọng trong trái tim anh, nó có tên là tình yêu và nỗi nhớ”.
Vì thế, có thể rồi mình sẽ không nên gặp lại người ấy làm gì. Sẽ dừng lại chứ không phải là bỏ ngỏ nữa. Dừng lại để biết rằng có những thứ không theo ý muốn, ta chỉ có thể chấp nhận chứ không thể thay đổi. Mình đã xoá mail, xoá tin nhắn, xoá số điện thoại, xoá nick. Xong, mình lại cảm thấy lòng nặng nề hơn! Rồi người ấy sẽ hiểu cho mình phải không?